|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Tư, ngày 17 tháng 04, 2024
MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG –
SAṂYUTTANIKĀYA
****** ![]()
Chấp ngã là cái nhìn chủ quan
đối với hiện tượng khách quan
sanh diệt của vạn hữu. Khi bảo
rằng “chiếc xe là của ta”,
“chiếc xe nói lên sự hãnh diện
về ta” thì quên rằng chiếc xe
vốn có tự tánh riêng, bản chất
sanh diệt riêng. Một ngày nào đó
vì lý do gì mà chiến xe không
còn thì có thể khổ sở vì cái ta
gắn liền vào đó. Không phải là
một mà vô số hiện tượng được dán
nhãn ngã, ngã sở như vậy. Chấp
ngã vì vô minh. Chấp ngã tạo nên
tác động “hữu, phi hữu” dẫn đến
trầm luân sanh tử. Mấy ai biết
được ba ngàn thế giới khởi từ ý
niệm chấp ngã vô minh?
Sāvatthinidānaṃ.
“Ye hi keci, bhikkhave, samaṇā
vā brāhmaṇā vā anekavihitaṃ
attānaṃ samanupassamānā
samanupassanti, sabbete
pañcupādānakkhandhe
samanupassanti, etesaṃ vā
aññataraṃ.
Nhân duyên ở
Sāvatthi.
—Này
chư tỳ khưu, những sa môn
hay bà la môn chấp ngã với nhiều
cách sai biệt đều xem năm uẩn là
đối tượng chấp thủ cách nầy hay
cách khác. Năm chấp thủ ấy như
thế nào?
Katame pañca? Idha, bhikkhave,
assutavā puthujjano ariyānaṃ
adassāvī ariyadhammassa akovido
ariyadhamme avinīto,
sappurisānaṃ adassāvī
sappurisadhammassa akovido
sappurisadhamme avinīto rūpaṃ
attato samanupassati, rūpavantaṃ
vā attānaṃ; attani vā rūpaṃ,
rūpasmiṃ vā attānaṃ. Vedanaṃ …
saññaṃ … saṅkhāre … viññāṇaṃ
attato samanupassati,
viññāṇavantaṃ vā attānaṃ; attani
vā viññāṇaṃ, viññāṇasmiṃ vā
attānaṃ.
Này chư tỳ khưu,
ở đây phàm phu không học hiểu,
không thành thạo, không tu tập
đạo lý của các bậc thánh; không
học hiểu, không thành thạo,
không tu tập đạo lý của các bậc
thiện trí xem sắc là ngã, ngã là
sắc, trong sắc có ngã, trong ngã
có sắc.
Vị ấy xem thọ là ngã …
Iti ayañceva samanupassanā
‘asmī’ti cassa avigataṃ hoti.
‘Asmī’ti kho pana, bhikkhave,
avigate pañcannaṃ indriyānaṃ
avakkanti hoti—cakkhundriyassa
sotindriyassa ghānindriyassa
jivhindriyassa kāyindriyassa.
Atthi, bhikkhave, mano, atthi
dhammā, atthi avijjādhātu.
Avijjāsamphassajena, bhikkhave,
vedayitena phuṭṭhassa assutavato
puthujjanassa ‘asmī’tipissa
hoti; ‘ayamahamasmī’tipissa
hoti; ‘bhavissan’tipissa hoti;
‘na bhavissan’tipissa hoti;
‘rūpī bhavissan’tipissa hoti;
‘arūpī bhavissan’tipissa hoti;
‘saññī bhavissan’tipissa hoti;
‘asaññī bhavissan’tipissa hoti;
‘nevasaññīnāsaññī
bhavissan’tipissa hoti.
Cái nhìn như vậy
đưa đến chấp kiến
“Ta là”. Với sự tồn tại
của ý niệm “Ta là” hạ sanh năm
căn: nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn,
thiệt căn, thân căn. Này chư tỳ
khưu,
có ý và cảnh pháp thời có
yếu tố vô minh.
Khi phàm phu không học
hiểu tiếp xúc với cảm thọ thì
cảm thọ vô minh đi đến
chấp
kiến “Ta là”; chấp kiến “Ta là
thế nầy”; chấp kiến “Ta sẽ là”;
chấp kiến
“ Ta sẽ không là”;
chấp kiến “Ta sẽ có sắc”;
chấp kiến “Ta sẽ vô sắc”; chấp
kiến “ta sẽ hữu tưởng”; chấp
kiến “ta sẽ vô tưởng”; chấp kiến
“ta sẽ phi tưởng phi phi tưởng”.
Tiṭṭhanteva kho, bhikkhave,
tattheva pañcindriyāni. Athettha
sutavato ariyasāvakassa avijjā
pahīyati, vijjā uppajjati. Tassa
avijjāvirāgā vijjuppādā
‘asmī’tipissa na hoti;
‘ayamahamasmī’tipissa na hoti;
‘bhavissan’ti … ‘na bhavissan’ti
… rūpī … arūpī … saññī … asaññī
… ‘nevasaññīnāsaññī
bhavissan’tipissa na hotī”ti.
Này chư tỳ khưu,
đối với thánh đệ tử có học hiểu
dù với năm căn nhưng vô minh đã
đoạn tận và minh sanh khởi. Do
vô minh đoạn tận và minh sanh
khởi vị ấy không khởi sanh chấp
kiến “Ta là”; không chấp kiến
“Ta là thế nầy”; không chấp kiến
“Ta sẽ là”; không chấp kiến
“ Ta sẽ không là”;
không chấp kiến “Ta sẽ có
sắc”; không chấp kiến “Ta sẽ vô
sắc”; không chấp kiến “ta sẽ hữu
tưởng”; không chấp kiến “ta sẽ
vô tưởng”; không chấp kiến “ta
sẽ phi tưởng phi phi tưởng”.
Chú Thích
Bài kinh nầy được hiểu là tiến
trình sanh tử khởi từ vô minh
dẫn đến chấp ngã rồi biến hiện
ra sự hiện hữu với các căn và
tiếp xúc với cảnh. Cứ thế là sự
luân chuyển xoay tròn của vòng
sinh hoá.
Theo Sớ giải thì “ý – mano” ở
đây là “nghiệp ý – kammamano”
tức là “tiềm thức hộ kiếp –
bhavaṅga”. Cảnh pháp ở đây chỉ
cho cảnh của tiềm thức.
Xúc
vô minh (avijjāsamphassa) là sự
giao thoa của căn , cảnh, thức
tương ưng với vô minh
(avijjāsampayuttaphassa) chỉ cho
hoạt thức.
Vô minh hay sự không hiểu biết
xác thực là nền tảng của luân
hồi sanh tử. Vô minh dẫn tới
chấp ngã: “Ta là”; “Ta là thế
nầy”;
“Ta sẽ là”; “ Ta sẽ không
là” và từ đó tạo ra định hướng
luân hồi sanh tử.
Dù là chấp thường hay hay chấp
đoạn hoặc chấp hữu hoặc chấp vô
đều là chấp ngã. Tỳ kheo Giác Đẳng dịch và biên soạn giáo trình.
-ooOoo- |