|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 09 tháng 08, 2021
MÔN HỌC PHẬT HỌC CƠ BẢN PHẦN I-ĐỨC PHẬT Bài 1. HÀNH TRÌNH ĐẾN DẪN ĐẾN PHẬT QUẢ
Có hai hình ảnh về Đức Phật qua cái nhìn của đa số quần chúng
ngày nay. Một là hình ảnh của một thần
linh trong tín ngưỡng tôn giáo mà ở đó
người ta cầu nguyện ban phúc lành trong
các đền thờ Phật. Hai là hình ảnh của
một bậc hiền triết có những lời dạy ý vị
cho cuộc sống qua một số các Phật ngôn
tìm thấy đó đây. Kỳ thật cả hai hình ảnh
nầy đều có nhiều điểm bất cập. Trước hết
hãy đi tìm những ghi nhận về Đức Phật
qua Tam Tạng kinh điển. Những chi tiết
về Đức Phật dù trong trong kiếp ra đời
thành đạo rồi hoằng hoá hay những kiếp
tiền thân có thể tìm thấy trong cả Tam
Tạng Pāli và Sớ giải. Những bộ kinh như
Jataka (Câu Chuyện Tiền Thân),
Caritapitaka (Hạnh Tạng), Buddhavaṃsa
(Phật Tông) chứa đựng nhiều chi tiết về
hành trình xuyên qua nhiều kiếp tiền
thân hành trì ba la mật hạnh (pārami)
trong lúc những bộ kinh khác ghi lại
nhiều chi tiết về những tháng ngày trước
khi thành đạo.
Hành trình khởi từ sự cảm nhận sâu sắc nỗi khổ
của kiếp nhân sinh
Đau khổ vốn quá quen thuộc với hầu hết chúng sanh. Đó là thứ
nghiệt ngã không ai tránh khỏi và thường cam phận tin vào sự
an bài của định mệnh hay thiên mệnh. Tuy nhiên không phải
tất cả đều nhìn như vậy. Có những chúng sanh sau khi thấm
thía nỗi khổ phát tâm tìm phương thoát khổ. Trong kinh gọi
những chúng sanh đó là bodhisatta (bồ tát hay bồ đề tát
đoả). Kinh điển chữ Hán cũng dịch chữ bodhisatta là “giác
hữu tình” nghĩa là chúng sanh có cái nhìn tỉnh thức khác với
cách suy nghĩ rập khuôn của thường tình. Theo Phật Bản Hạnh
thì trong kiếp rất xa xưa một thương buôn đi trên biển cả bị
chìm tàu. Trong lúc mọi người kêu khóc thảm thiết thì một
người đã leo lên cột buồm nhìn quanh rồi tới khi chìm xuống
lấy tất cả nghị lực cố bơi giữa trùng dương mênh mông cho
đến khi thiếp đi. Khi người nầy tỉnh dậy thấy mình đang nằm
trên bãi cát của một hoang đảo. Hồi tưởng những giây phút
hãi hùng khi tàu chìm và những giờ phút cố bơi trên biển cả
người nầy cảm nhận sâu sắc nỗi khổ của kiếp nhân sinh và
phát nguyện tìm ra con đường thoát khổ. Vị ấy sau nầy thành
Phật chính là Đức Thế Tôn Gotama trong hiện kiếp.
Ba la mật hạnh và những kiếp trầm luân
Cuộc tu trước khi thành đạo của chư Phật chánh đẳng chánh giác
là một hành trình dài. Trong suốt thời gian đó phần lớn
những gì mà các Ngài thực hành là tự thân tìm kiếm và kiên
trì áp dụng. Những điềm mà các Ngài thực hành gọi là Pārami
hay ba la mật có nghĩa là pháp đưa đến bờ giải thoát (đáo bỉ
ngạn): cũng có nghĩa là pháp hoàn thiện để đạt đến chỗ viên
mãn giác hạnh. Có tất cả 10 ba la mật hạnh (Dasapāramī):
1. Bố thí Ba la mật (Dānapāramī) buông xả tư hữu để
ban bố.
Sự thực hành pháp Ba la mật có ba cấp độ:
a) Ba la mật bình thường (Pāramī) là thực hành với
hùng tâm bỏ tất cả vật ngoại thân
b) Ba la mật bậc trung (Upapāramī) là thực hành với
hùng tâm dám hy sinh cả tứ chi và xa lìa những thứ thân
thiết trong đời như vợ, con.
c) Ba la mật tối thượng (Paramatthapāramī) là thực
hành với hùng tâm dám hy sinh cả mạng sống.
Khuynh hướng chủ đạo
Mặc dù cứu cánh giác ngộ giải thoát giống nhau nhưng trên hành
trình của sự tu tập chư vị bồ tát hướng cầu Phật quả toàn
giác có ba khuynh hướng thiên nặng khác nhau:
1.Thiên về trí tuệ (Paññadhika bodhisatta) là bậc bồ tát
thường dùng khả năng thẩm định suy xét trong mọi sở hành.
Đây là hạng bồ tát có hành trình ngắn nhất trong ba hạng bồ
tát.
2.Thiên về đức tin (Saddhaādhika bodhisatta)
là bậc bồ tát thường dùng niềm tin là điểm tựa trong
sự tu tập. Bậc bồ tát nầy có hành trình tu tập lâu gấp đôi
bậc thiên về trí tuệ.
3.Thiên về tinh tấn (Viriyādhika bodhisatta) là bậc bồ tát
thường trông cậy vào nỗ lực của bản thân trong sự tu tập.
Bậc bồ tát nầy có hành trình tu tập lâu gấp đôi bậc thiên về
đức tin.
Ba khuynh hướng nầy có thể hiểu qua thí dụ như khi đi đường có
người khi cần thì hỏi đường ở người khác (thiên về niềm
tin); có người không muốn hỏi mà chỉ muốn từ mình ra sức tìm
đường (thiên về tinh tấn); cũng có người thường sử dụng
những phương tiện kỹ thuật để xác định đường đi. Tuy với thí
dụ nầy nên hiểu là cả ba khuynh hướng chỉ là “thiên nặng”
chứ cả ba đều có dùng trí tuệ, đức tin và tinh tấn. Cũng nên
nhớ rằng dùng khuynh hướng trong sự tu tập có khác nhưng khi
thành tựu Phật quả vô thượng thì các Ngài hoàn toàn giống
nhau.
Những giai đoạn của hành trình
Có ba giai đoạn trong hành trình giác ngộ của chư bồ tát hướng
cầu quả vị toàn giác:
1. Giai đoạn ước nguyện trong tâm
Giai đoạn thứ nhất kéo dài cho đến khi đủ mạnh để phát nguyện
bằng lời; giai đoạn hai, ngắn hơn, nhưng vẫn còn chưa cố
định (Aniyatabodhisatta) vì vẫn còn có thể thối chuyển; giai
đoạn thứ ba khi được chư Phật thọ ký được gọi là
bồ tát cố định
(Niyatabodhisatta). Theo Phật Tông (Buddhavaṃsa) thì Đức
Phật Gotama trong kiếp tiền thân được thọ ký lần đầu tiên
khi gặp khi gặp Đức Thế Tôn Dīpaṅkara (Nhiên Đăng). Lúc bấy
giờ Ngài là đạo sĩ Sumedha phát tâm tình nguyện bồi đắp một
đoạn đường vào làng để đóng Đức Phật Dīpaṅkara và Tăng
chúng. Dù cố gắng tối đa nhưng còn một đoạn ngắn thì Đức
Phật đi tới. Đạo sĩ Sumedha đã nằm xuống xin dùng thân mình
để trãi đường. Ngay sau đó đã nói lên đại nguyện hướng cầu
Phật quả và được Đức Thế Tôn Dīpaṅkara thọ ký. Từ đó Đức Bồ
Tát trở thành bậc được xác định là sẽ chứng quả vô thượng
chánh đẳng chánh giác.
Biên soạn giáo trình: Tỳ kheo Giác Đẳng |