|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Tư, ngày 25 tháng 08, 2021 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYA CHƯƠNG 1. TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN, PHẨM THẮNG (S.i,39).
Bài 3.Kinh Khát Ái (Taṇhāsuttaṃ) -NỖI KHÁT KHAO MUÔN THUỞ.
Dưới cội Bồ Đề
khi vừa viên thành quả vị toàn giác, Đức Phật với nhất thiết
chủng trí đã khẳng định chính sự khao khát không bao giờ
thoả mãn bên trong mỗi chúng sanh là nguồn cội tập khởi của
toàn bộ khổ uẩn. Không lâu sau đó trong bài pháp đầu tiên
Ngài gọi khát ái chính là tập đế hay nguyên nhân sanh khổ.
Ước vọng thoạt nhìn như vô hại nhưng sự khao khát dẫn đến
chấp thủ rồi tạo tác nghiệp hữu dẫn tới sanh hữu. Vấn đề
không chỉ chừng đó mà căn bệnh muôn thuở của khát ái là
không bao giờ thoả mãn. Muốn cái kia rồi sau khi có được lại
mong cầu cái nọ. Tâm tư phàm tình là nỗi khát khao vô tận mà
không bao giờ tìm được điểm dừng. Trong bài kinh nầy Đức
Phật dạy chính khát ái là ma lực dẫn đạo, dịch chuyển, chi
phối cả thế gian.
III. Kinh Khát Ái
-- Vật gì dẫn dắt đời?
Bản
hiệu đính:
‘‘Taṇhāya nīyati loko,
Bản
hiệu đính:
Đời dẫn dắt bởi gì?
Taṇhā = khát ái, sự khao khát không bao giờ thoả mãn được.
Khát ái là “người sáng tạo” của ngôi nhà năm uẩn.
Khát ái là nhân tố tái sanh trong tam giới. Không dục ái thì không sanh vào dục giới. Không sắc ái, vô sắc ái thì thì không sanh vào cõi sắc giới, vô sắc giới. Đoạn tận ái thì chấm dứt sanh tử.
Khát ái là tập đế hay nguyên nhân sanh khổ. Diệt đế là đoạn tận khát ái hay niết bàn.
-ooOoo- |