|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 04 tháng 12, 2023
MÔN HỌC PHẬT PHÁP CƠ BẢN
Phần III: Ứng Dụng Lời Phật Dạy
-BÁT CHÁNH ĐẠO- CHÁNH MẠNG.
Chánh
mạng có nghĩa là nuôi mạng một cách chân chánh. Nuôi
mạng ở đây là sinh nhai, mưu sinh. Sinh kế có ảnh hưởng
lớn đến đời sống của tất cả con người. Không ai nuôi
mạng tà vạy mà có thể tinh tiến trên đường tu tập. Chính
vì vậy chánh mạng có một vai trò quan trọng trong cuộc
sống hằng ngày và ảnh hưởng sâu xa đến ngay cả giây phút
chứng đắc đạo quả.
Có sự
khác biệt lớn giữa chánh mạng đối với người xuất gia so
với người tại gia. Có những cách mưu sinh hoàn toàn là
chánh mạng đối với người cư sĩ nhưng lại là tà mạng với
một tỳ khưu.
Chánh mạng của người tại gia
Sinh
kế chân chánh của người cư sĩ là nghề nghiệp không gây
tổn thương cho chúng sanh khác và cho bản thân. Đặc biệt
là không tạo nghiệp ác. Trong trường hợp buôn bán, một
nghề phổ thông, thì Đức Phật dạy:
Có
năm nghề buôn bán này, này các Tỷ-kheo, một nam cư sĩ
không nên làm. Thế nào là năm? Buôn bán đao kiếm, buôn
bán người, buôn bán thịt, buôn bán rượu, buôn bán thuốc
độc.
Aṅguttara Nikāya (Tăng Chi Bộ. Phẩm Nam Cư Sĩ, Kinh
5.177. Người Buôn Bán - bản dịch của Hoà thượng Thích
Minh Châu)
Trên
bình diện rộng hơn, nên hiểu chánh mạng với người tại
gia nên biết qua bốn điểm:
A.
Kiếm
tiền một cách lương thiện. Nói theo ngôn ngữ bình thường
là “làm ra tiền bằng đôi tay, mồ hôi, nước mắt của mình”
chứ không do chiếm đoạt, tham ô, lường gạt, gây hại cho
chúng sanh khác.
B.
Hưởng
dụng tài sản một cách tốt đẹp. Điều nầy có nghĩa là kiếm
tiền một cách lương thiện là một việc mà biết xài tiền
đúng chỗ cũng cần phải được ý thức. Nếu nghề nghiệp vô
hại nhưng lại sử dụng lợi tức vào chuyện cờ bạc thì
chánh mạng mất ý nghĩa.
C.
Biết
cách mưu sinh chân chánh thì không để vướng nợ nần nghĩa
là không tiêu xài vượt khả năng có được. Tiền xài thẻ
tín dụng bình thường hay mua nhà trả góp nên hiểu là
những ngoại lệ. Dù thế nào cũng nên tránh trường hợp
“vung tay quá trán” để ngụp lặn trong nợ nần.
D.
Sống
tốt đẹp do có điều kiện tài chánh tốt. Điều nầy có nghĩa
là một trong những mục đích của sinh nhai là tạo điều
kiện sống an lạc để không phải là những điều phi pháp.
Dưới
đây là kinh văn ghi lại lời Phật dạy về những điểm trên.
Rồi
gia chủ Anàthapindika đi đến Thế Tôn, sau khi đến, ngồi
xuống một bên. Thế Tôn nói với gia chủ Anàthapindika
đang ngồi một bên:
—Có
bốn loại an lạc này, ngày Gia chủ, người tại gia thọ
hưởng các dục thâu hoạch được, tùy thời gian, tùy thời
cơ khởi lên cho vị ấy. Thế nào là bốn? Lạc sở hữu, lạc
thọ dụng, lạc không mắc nợ, lạc không phạm tội.
Và
này Gia chủ, thế nào là lạc sở hữu?
Ở
đây, này Gia chủ, tài sản của người thiện nam tử, thâu
hoạch được do nỗ lực tinh tấn, tích lũy được do sức mạnh
cánh tay, do mồ hôi đổ ra đúng pháp, thâu hoạch đúng
pháp. Vị ấy suy nghĩ: “Ta có tài sản, thâu hoạch được do
nỗ lực tinh tấn, tích lũy được do sức mạnh cánh tay…
thâu hoạch đúng pháp.” Nghĩ vậy, vị ấy được lạc, được
hỷ. Này Gia chủ, đây gọi là lạc sở hữu.
Và
này, thế nào là lạc tài sản?
Ở
đây, này Gia chủ, thiện nam tử thọ hưởng những tài sản
thâu hoạch được do nỗ lực tinh tấn, tích lũy được… thâu
hoạch đúng pháp và làm các việc phước đức. Vị ấy nghĩ
rằng: “Ta thọ hưởng những tài sản thâu hoạch được do nỗ
lực tinh tấn… thâu hoạch đúng pháp và ta làm các phước
đức.” Nghĩ vậy vị ấy được lạc, được hỷ. Này Gia chủ, đây
gọi là lạc tài sản.
Và
này Gia chủ, thế nào là lạc không mắc nợ? Ở đây, này Gia
chủ, vị thiện gia nam tử không có mắc nợ ai một điều gì,
ít hay nhiều. Vị ấy nghĩ rằng: “Ta không có mắc nợ ai
một điều gì, ít hay nhiều.” Nghĩ vậy, vị ấy được lạc,
được hỷ. Này Gia chủ, đây gọi là lạc không mắc nợ.
Và
này Gia chủ, thế nào là lạc không phạm tội?
Ở
đây, này Gia chủ, vị Thánh đệ tử thành tựu thân hành
không phạm tội, thành tựu khẩu hành không phạm tội,
thành tựu ý hành không phạm tội. Vị ấy nghĩ rằng: “Ta
thành tựu thân hành không phạm tội, khẩu hành không phạm
tội, ý hành không phạm tội”. Nghĩ vậy, vị ấy được lạc,
được hỷ. Này Gia chủ, đây gọi là lạc không phạm tội.
Có
bốn loại lạc này, này Gia chủ, người tại gia thọ hưởng
các dục thâu hoạch được, tùy thời gian, tùy thời cơ,
khởi lên cho vị ấy.
Ðược
lạc không mắc nợ,
Aṅguttara Nikāya (Tăng Chi Bộ. Phẩm Nghiệp Công Ðức ,
Kinh 5.177. Kinh Vô Trái Lạc - bản dịch của Hoà thượng
Thích Minh Châu)
Chánh mạng của người tại gia
Đối
với người xuất gia, hay bậc sa môn, thì chánh mạng mang
ý nghĩa rất khác với người cư sĩ. Người xuất gia theo
lời Phật dạy nên sống với sự hộ trì của người cư sĩ chứ
không có nghề nghiệp mưu sinh thế tục. Điều nầy có khi
rất tế nhị vì một số tu sĩ thường sống “với nghề tay
trái” làm hỏng nếp sống tịnh tu mà Đức Phật cho phép.
Đoạn kinh sau đây trích từ Kinh Vāsettha, Trung Bộ nói
lên ý nghĩa liên hệ giữa sự nuôi mạng và đời sống xuất
gia. Từ ngữ “phạm chí” ở đây nên hiểu là người sống phạm
hạnh thanh tịnh hay tu sĩ.
Không
tướng, do tùy sanh,
Ðối
người tự sinh sống.
Ai
sống theo nghề nghiệp,
Ai
sống nghề buôn bán,
Ai
sống hầu hạ người,
Ai
sống lấy của người,
Ai
sống nghề cung tên,
Ai
sống nghề tế tự,
Ai
sống giữa loài Người,
Và Ta
không có gọi,
Không
tham lam thế lợi,
Vị
đoạn tận kiết sử,
Cắt
dây thừng, dây ách,
Ai
không lỗi, chịu đựng,
Không
phẫn nộ, giữ luật,
Như
nước trên lá sen,
Ai
biết ngay đời này
Tuệ
thâm sâu, có trí
Ai
không còn liên hệ,
Bỏ
gậy đối chúng sanh,
Giữa
kẻ thù, không thù,
Dối,
tham, sân, mạn, phú,
Ai
dạy thật nhỏ nhẹ,
Dài
ngắn hay lớn nhỏ,
Với
ai không tham cầu,
Ai
không có chấp tàng,
Ở đời
ai vượt khỏi,
Ai
không uế, thanh tịnh,
Ai
vượt qua hiểm lộ,
Ở
đời, bỏ dục vọng,
Ở
đời, bỏ tham ác,
Ai từ
bỏ nhân ách,
Từ bỏ
lạc, bất lạc,
Ai
biết thật hoàn toàn,
Không
biết chỗ sở thủ,
Ai
không có chấp trước,
Ngưu
vương, bậc Tối thắng,
Ai
biết được đời trước,
Ðiều
thế giới cho gọi,
Ðã
lâu đời chấp trước,
Không
phải do sanh đẻ,
Chính
do sự hành động
Hành
động làm nông phu,
Hành
động làm ăn trộm,
Kẻ
trí thấy hành động,
Do
nghiệp, đời luân chuyển
Do
khổ hạnh, Phạm hạnh,
(Trung Bộ, Kinh số 98, Vāsettha sutta) Biên soạn: Tỳ kheo Giác Đẳng |