|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Bảy ngày 06 tháng 02, 2021 GIÁO TRÌNH Trung Bộ Kinh-Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt.
Trung Bộ Kinh
GIÁO TRÌNH TRUNG BỘ KINH HƯỚNG DẪN BÀI HỌC Bài 103. Kinh Nghĩ Như Thế Nào (Kinti Sutta) - Tinh Thần Học Phật Của Người Con Phật- phân đoạn 499 đến 502.
Tên bài kinh được đặt một cách hiếm hoi thú vị là
lấy theo dấu hỏi trong một câu mà Đức Phật mở đầu pháp
thoại: Hởi chư tỳ kheo, các thầy nghĩ sao về Như Lai? (
kinti vo, bhikkhave, mayi hoti). Từ câu hỏi nầy Đức Phật đã
dẫn thính chúng đến mục đích cao cả mà giáo pháp được truyền
dạy, và từ đó, nên được lãnh hội, thọ trì như thế nào để
không rơi vào tranh chấp, đối đầu.
499. Phật tâm vô xứ bất từ bi (Tâm Phật không đâu
không từ bi)
Đức Thế Tôn thuyết pháp chỉ vì tâm từ bi. Điều đó
cần được ghi nhớ bởi những người con Phật:
Một thời Thế Tôn trú ở Kusinārā, tại khu rừng Baliharaṇa. Ở
đây, Thế Tôn gọi các Tỷ-kheo: "Này các Tỷ-kheo", --"Thưa
vâng, bạch Thế Tôn". Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Thế
Tôn nói như sau:
-- Này các Tỷ-kheo, đối với Ta, các Ông nghĩ như thế nào? Có
phải vì nhân y áo, Sa-môn Gotama thuyết pháp? Hay có phải vì
nhân đồ ăn khất thực, Sa-môn Gotama thuyết pháp? Hay có phải
vì nhân sàng tọa, Sa-môn Gotama thuyết pháp? Hay có phải vì
nhân thành bại, Sa-môn Gotama thuyết pháp?
-- Thưa không phải vậy, bạch Thế Tôn! Chúng con không nghĩ
rằng: "Vì nhân y áo, Sa-môn Gotama thuyết pháp. Hay vì nhân
đồ ăn khất thực, Sa-môn Gotama thuyết pháp. Hay vì nhân sàng
tọa, Sa-môn Gotama thuyết pháp. Hay vì nhân thành bại,
Sa-môn Gotama thuyết pháp".
-- Và như vậy, này các Tỷ-kheo, đối với Ta, các Ông không
nghĩ như sau: "Vì nhân y áo, Sa-môn Gotama thuyết pháp... vì
nhân thành bại, Sa-môn Gotama thuyết pháp". Vậy này các
Tỷ-kheo, đối với ta, các Ông nghĩ như thế nào?"
-- Như thế này, bạch Thế Tôn, đối với Thế Tôn, chúng con
nghĩ như sau: "Với từ tâm, vì lợi tha và do lòng từ, Thế Tôn
thuyết pháp".
-- Như vậy, này các Tỷ-kheo, đối với Ta, các Ông nghĩ như
sau: "Với từ tâm, vì lợi tha và do lòng từ, Thế Tôn thuyết
pháp".
500. Hoá giải bất đồng về giáo pháp
Nếu trong sự học hỏi, hành trì giáo pháp có sự bất
đồng nên giải quyết theo bốn trường hợp:
Ở đây, nếu các Ông nghĩ như sau: "Giữa các vị Tôn giả này,
có sự sai khác về nghĩa, có sự sai khác về văn"; ở đây,
Tỷ-kheo nào các Ông nghĩ là nhu thuận dễ nói hơn, hãy đến vị
ấy nói như sau: "Giữa các Tôn giả có sự sai khác về nghĩa,
có sự sai khác về văn. Về vấn đề này các Tôn giả phải biết
có sự sai khác về nghĩa, có sự sai khác về văn như thế này.
Các Tôn giả chớ có cãi lộn với nhau". Rồi một Tỷ-kheo nào
của phái bên kia mà các Ông nghĩ là nhu thuận dễ nói hơn,
hãy đến vị ấy và nói như sau: "Giữa các Tôn giả có sự sai
khác về nghĩa, có sự sai khác về văn. Về vấn đề này, các Tôn
giả phải biết có sự sai khác về nghĩa, có sự sai khác về văn
như thế này. Các Tôn giả chớ có cãi lộn với nhau". Như vậy,
cái gì khó nắm giữ, cần phải thọ trì là khó nắm giữ. Sau khi
thọ trì là khó nắm giữ cái gì khó nắm giữ, cái gì thuộc về
Pháp, cái gì thuộc về Luật phải được nói lên.
Ở đây, nếu các Ông suy nghĩ như sau: "Giữa các bậc Tôn giả
này, có sự sai khác về nghĩa, có sự đồng nhất về văn". Ở
đây, Tỷ-kheo nào các Ông nghĩ là nhu thuận dễ nói hơn, hãy
đến vị ấy và nói như sau. "Giữa các Tôn giả, có sự sai khác
về nghĩa, có sự đồng nhất về văn. Về vấn đề này, các Tôn giả
phải biết có sự sai khác về nghĩa, có sự đồng nhất về văn
như thế này. Các Tôn giả chớ có cãi lộn với nhau". Rồi một
Tỷ-kheo nào của phe bên kia mà các Ông nghĩ là nhu thuận dễ
nói hơn, hãy đến vị ấy và nói như sau: "Giữa các Tôn giả có
sự sai khác về nghĩa, có sự đồng nhất về văn. Về vấn đề này,
các Tôn giả phải biết có sự sai khác về nghĩa, có sự đồng
nhất về văn như thế này. Các Tôn giả chớ có cãi lộn với
nhau". Như vậy, cái gì khó nắm giữ, cần phải thọ trì là khó
nắm giữ, cái gì dễ nắm giữ phải thọ trì là dễ nắm giữ. Sau
khi thọ trì là khó nắm giữ cái gì khó nắm giữ, sau khi thọ
trì là dễ nắm giữ cái gì dễ nắm giữ, cái gì thuộc về Pháp,
cái gì thuộc về Luật phải được nói lên.
Ở đây, nếu các Ông nghĩ như sau: "Giữa các Tôn giả này, có
sự đồng nhất về nghĩa, có sự sai khác về văn". Ở đây,
Tỷ-kheo nào các Ông nghĩ là nhu thuận dễ nói hơn, hãy đến vị
ấy và nói như sau: "Giữa các Tôn giả, có sự đồng nhất nghĩa,
có sự sai khác về văn. Về vấn đề này, các Tôn giả phải biết
có sự đồng nhất về nghĩa, có sự sai khác về văn như thế này.
Nhưng đây chỉ là một vấn đề nhỏ nhặt tức là văn: Các Tôn giả
chớ có cãi lộn với nhau vì một vấn đề nhỏ nhặt". Rồi một
Tỷ-kheo nào của phe bên kia mà các Ông nghĩ là nhu thuận dễ
nói hơn, hãy nghĩ đến vị ấy và nói như sau: "Giữa các Tôn
giả, có sự đồng nhất về nghĩa, có sự sai khác về văn. Về vấn
đề này, các Tôn giả phải biết có sự đồng nhất về nghĩa, có
sự sai khác về văn như thế này. Nhưng đây chỉ là một vấn đề
nhỏ nhặt, tức là văn. Các Tôn giả chớ có cãi lộn với nhau,
vì một vấn đề nhỏ nhặt" Như vậy, cái gì dễ nắm giữ, phải thọ
trì là dễ nắm giữ, cái gì khó nắm giữ, phải thọ trì là khó
nắm giữ. Sau khi thọ trì là dễ nắm giữ cái gì dễ nắm giữ,
sau khi thọ trì là khó nắm giữ cái gì khó nắm giữ, cái gì
thuộc về Pháp, cái gì thuộc về Luật phải được nói lên.
Ở đây, nếu các Ông nghĩ như sau: "Giữa các Tôn giả này có sự
đồng nhất về nghĩa có sự đồng nhất về văn"; ở đây, vị
Tỷ-kheo nào các Ông nghĩ là nhu thuận dễ nói hơn, hãy đến vị
ấy và nói như sau: "Giữa các Tôn giả có sự đồng nhất về
nghĩa và cũng có sự đồng nhất về văn. Về vấn đề này, các Tôn
giả phải biết có sự đồng nhất về nghĩa và cũng có sự đồng
nhất về văn như thế này. Các Tôn giả chớ có cãi lộn nhau".
Rồi một Tỷ-kheo nào của phe bên kia mà các Ông nghĩ là nhu
thuận dễ nói hơn, hãy đến vị ấy và nói như sau: "Giữa các
Tôn giả, có sự đồng nhất về nghĩa và có sự đồng nhất về văn.
Về vấn đề này, các Tôn giả phải biết có sự đồng nhất về
nghĩa và cũng có sự đồng nhất về văn như thế này. Các Tôn
giả chớ có cãi lộn với nhau". Như vậy, cái gì dễ nắm giữ
phải thọ trì là dễ nắm giữ. Sau khi thọ trì là dễ nắm giữ
cái gì dễ nắm giữ, cái gì thuộc về Pháp, cái gì thuộc về
Luật hãy được nói lên".
501. Tinh thần xây dựng trong sự hành trì giới luật
Răn phạt một tỳ kheo phạm luật là vấn đề hết sức
tế nhị:
Ở đây, này các Tỷ-kheo, chớ có khiển trách hấp tấp, cá nhân
người kia cần phải giác sát. Các Ông phải suy nghĩ: "Sẽ
không có hại gì cho ta, và sẽ không có tổn hại gì cho người
kia. Nếu người kia không phẫn nộ, không uất hận, có ý kiến
lanh lợi, và dễ thuyết phục, và ta có thể khiến người ấy
vượt khỏi bất thiện, an trú vào thiện". Này các Tỷ-kheo, nếu
các Ông nghĩ như vậy, thời các Ông nên nói là phải.
Nhưng nếu, này các Tỷ-kheo, các Ông nghĩ như sau: "Sẽ không
có hại gì cho ta, và sẽ có tổn hại cho người kia. Người kia
phẫn nộ, uất hận, có ý kiến chậm chạp, nhưng dễ thuyết phục,
và ta có thể khiến người ấy vượt khỏi bất thiện, an trú vào
thiện. Nhưng đây chỉ là một vấn đề nhỏ nhặt, tức là sự tổn
hại cho người kia. Và đây là sự việc to lớn hơn, là ta có
thể khiến người này vượt khỏi bất thiện, an trú vào thiện".
Này các Tỷ-kheo, nếu các Ông nghĩ như vậy, thời các Ông nên
nói là phải.
Nhưng này các Tỷ-kheo, nếu các Ông suy nghĩ như sau: "Sẽ có
hại cho ta và không có tổn hại cho người kia. Người kia
không có phẫn nộ, uất hận, có ý kiến lanh lợi, nhưng khó
thuyết phục, và ta có thể khiến người ấy vượt khỏi bất
thiện, an trú vào thiện. Nhưng đây chỉ là một vấn đề nhỏ
nhặt, tức là sự tổn hại cho ta. Và đây là sự việc to lớn
hơn, là ta có thể khiến người này vượt khỏi bất thiện, an
trú vào thiện". Này các Tỷ-kheo, nếu các Ông suy nghĩ như
vậy, thời các Ông nên nói là phải.
Nhưng này các Tỷ-kheo, nếu các Ông suy nghĩ như sau: "Sẽ có
hại cho ta và sẽ có tổn hại cho người kia. Người khác phẫn
nộ, uất hận, có ý kiến chậm chạp, khó thuyết phục và ta có
thể khiến người này vượt khỏi bất thiện, an trú vào thiện.
Nhưng đây chỉ là một vấn đề nhỏ nhặt, tức là hại cho ta và
tổn hại cho người kia. Và đây là sự việc to lớn hơn, là ta
có thể khiến người này vượt khỏi bất thiện, an trú vào
thiện". Này các Tỷ-kheo, nếu các Ông suy nghĩ như vậy, thời
các Ông nên nói là phải.
Nhưng này các Tỷ-kheo, nếu các Ông suy nghĩ như sau: "Ta sẽ
bị hại và người kia cũng bị tổn hại. Người kia phẫn nộ, uất
hận, có ý kiến chậm chạp, khó thuyết phục, và ta không có
thể khiến người này vượt khỏi bất thiện, an trú vào thiện".
Ðối với một người như vậy, này các Tỷ-kheo, hãy xã, chớ có
nên khinh miệt.
502. Không nên chạy theo điểm bất đồng mà quên đi cứu
cánh của đời sống phạm hạnh
Đừng để những tranh chấp, hơn thua khiến Tăng
chúng đánh mất giá trị cao cả của đời sống tu tập:
Nhưng này Hiền giả, nếu không từ bỏ điều kiện ấy, Niết-bàn
có thể chứng được chăng?" Nếu trả lời một cách chơn chánh,
này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo phải trả lời như sau: "Này Hiền
giả, nếu không từ bỏ điều kiện ấy, Niết-bàn không có thể
chứng được".
Rồi một Tỷ-kheo nào của phe bên kia mà các Ông nghĩ là nhu
thuận dễ nói hơn hãy đến vị ấy và nói như sau: "Này Hiền
giả, dầu chúng tôi học tập các pháp ấy...,vị Sa-môn sẽ quở
trách". Trả lời một cách chơn chánh, này các Tỷ-kheo,
Tỷ-kheo phải trả lời như sau: "Này Hiền giả, dầu cho chúng
tôi ... , vị Sa-môn sẽ quở trách."
Nhưng này Hiền giả, nếu không từ bỏ điều kiện ấy, Niết-bàn
có thể chứng được chăng?" Nếu trả lời một cách chơn chánh,
này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo phải trả lời như sau: "Này Hiền
giả, nếu không từ bỏ điều kiện ấy, Niết-bàn không có thể
chứng được".
Nhưng này các Tỷ-kheo, nếu các Ông khác hỏi Tỷ-kheo ấy, nói
rằng: "Các Tỷ-kheo ấy có được Tôn giả khiến cho vượt khỏi
bất thiện, an trú vào thiện chăng?" Nếu trả lời một cách
chơn chánh, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo phải trả lời như sau:
"Ở đây, này Hiền giả, tôi đi đến Thế Tôn và Thế Tôn thuyết
pháp của Ngài cho tôi. Sau khi nghe pháp ấy, tôi đã nói lại
cho các Tỷ-kheo ấy. Khi các Tỷ-kheo ấy nghe pháp ấy xong,
các vị ấy tự vượt khỏi bất thiện và an trú vào thiện". Trả
lời như vậy, này các Tỷ-kheo, Tỷ-kheo không tự khen mình chê
người. Vị ấy giải thích tùy pháp đúng với pháp, và không một
ai trong các Pháp hữu nói lời tùy thuyết, có thể đưa đến phỉ
báng.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Các Tỷ-kheo hoan hỷ tín thọ
lời Thế Tôn dạy.
Dịch
giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu
-ooOoo-
|