|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 28 tháng 02, 2022
MÔN HỌC PHẬT PHÁP CƠ BẢN
PHẦN I-ĐỨC PHẬT
Bài 22. Thời Thượng Tôn Chánh Pháp
Một trong
những sắc thái nổi bậc khi Đấng Toàn Giác ra đời là thời đại
Chánh Pháp cực thịnh. Khi chúng sanh nhận được giá trị cao
quý của lời Phật dạy thì trong sự ứng xử nói lên biểu hiện
của tâm tư thấm nhuần đạo cả. Sự vĩ đại của chân lý không
nằm ở ngôn từ hoa mỹ hay triết lý dông dài mà chính ở thái
độ lấy chánh pháp làm trọng. Không phải chỉ có vài câu
chuyện như vậy tìm thấy trong Tam Tạng mà thật nhiều giai
thoại được ghi lại nói lên thời kỳ hoàng kim của chánh pháp.
Bình Tâm Trước Đại Nạn
Khi người ta quá quan trọng cái tầm thường thì có nghĩa là không có
cái cao quý hơn để hướng tới.
Ngay
cả khi cuộc sống đối diện với khổ nạn nhưng tự tâm đang sống
với chánh hạnh, chánh pháp thì không vì những biến động mà
chao đảo. Có thể mượn câu nói của thế gian với chút ít thay
đổi “lấy lửa để thử vàng, gian nan thử đạo tâm”
Phải trải qua thực tế mới thấy được tâm tư đã hấp thụ Phật Pháp đến
mức độ nào.
Học được
Phật Pháp là điều không dễ; trình bày những điều đã học khó
hơn; nhưng sống với Phật Pháp qua những cơn bỉ cực chính là
điều hiếm hoi trong đời. Chỉ có những người con Phật thật sự
hiểu và sống với “lẽ thật” mới bình tâm trước những biến
động trực tiếp ảnh hưởng cuộc sống như khen, chê, vui, khổ,
đặng, thất, vinh, nhục.
Hình 66
Bandhula Mallikā là phu nhân của nguyên soái Bandhula trong
một ngày hữu duyên cúng dường thực phẩm đến đại chúng tỳ
kheo thì nhận được hung tin từ xa gởi về.
Hôm đó chư
tăng đến nhà thọ thực có hai vị thượng thủ thinh văn là Tôn
giả Sāriputta và Tôn giả Moggallāna dẫn đầu. Trong lúc phu
nhân Bandhula Mallikā đang tự tay cúng dường thực phẩm thì
một gia nhân lỡ tay làm bể một cái tô quý đựng bơ loãng.
Trước sự việc ấy Tôn giả Sāriputta nói lên một câu ngắn về
bản chất vô thường để mọi người bình tâm. Phu nhân Bandhula
liền móc trong túi ra một bức thơ ngắn trong đó báo hung tin
chồng bà và tất cả các con yêu quý đã bị thảm sát tại mặt
trận. Bà cũng thưa rằng bản thân rất hiểu sanh tử vốn dĩ khó
tránh nên toàn tâm chu tất phước sự trai tăng. Bà cũng xin
có vài lời nói với mọi người trong nhà là sống chết vốn do
nghiệp quá khứ và mong tất cả người trong nhà đừng vì thế mà
sầu khổ hay oán thù. Tôn giả Sāriputta khen ngợi tâm đạo
thuần cố của phu nhân và Ngài đã nói lên một pháp thoại ngắn
về hệ luỵ của sanh tử và tịnh lạc của Niết bàn.
Khi Kiều Nữ Chẳng Màng Đại Gia
Tiền bạc là huyết mạch của cuộc sống đó là thường tình thế gian. Điều nầy đậm
nét hơn trong cuộc sống phồn hoa mà tiền rừng bạc bể là
nguồn cung ứng tối cần. Không phải chỉ có thời đại hôm nay
mà từ ngàn xưa ở tất cả đô thị sầm uất thì đồng tiền luôn
chứng minh sức mạnh gần như tuyện đối.
Ambapālī là một danh kỹ của kinh đô Vesāli nổi tiếng về sự kiều mỵ
và cao sang.
Những vương
tôn công tử hoặc phú gia muốn qua đêm với nàng phải chi một
số tiền lớn. Cuộc sống nhung lụa ấy gắn liền với tiền và
tiền. Với hình ảnh như vậy ít ai nghĩ có một ngày mà vật
chất bạc tiền đối với nàng trở nên vô nghĩa.
Hình 96
Được tin
Bậc Đại Giác đến Vesāli, kỹ nữ Ambapālī đến đãnh lễ nghe
pháp và cung thỉnh Đức Phật cùng đại chúng tỳ kheo đến nhà
hôm sau để cúng dường trai phạn.
Khi nàng rời pháp hội với tâm tư ngập tràn hoan hỷ nghĩ tới
Phật Pháp, nghĩ tới phước sự hôm sau thì gặp những hoàng tử
Licchavī đang đi ngược đường. Được biết Ambapālī đã cung
thỉnh Đức Phật và chư tăng cúng dường ngày mai thì những
hoàng tử đề nghị nàng nhường lại phước sự ấy với số tiền một
trăm ngàn đồng vàng. Ambapālī từ chối và nói rằng dù có có
đem cả kinh đô Vesāli để đánh đổi phước sự thì nàng cũng
không nhường lại. Sự khẳng khái khiến những hoàng thân hụt
hẫng. Hôm sau lễ cúng dường được tổ chức mỹ mãn. Sau đó
Ambapālī cúng dường cơ ngơi của mình lên Đức Phật và chư
tăng biến thành tịnh xá. Nàng cũng từ bỏ nếp sống phồn hoa.
Dứt dòng tục luỵ. Và đoạn tận luôn cả hành trình tử sanh
trong ba cõi.
Đạo Cả Quý Hơn Ngai Vàng
Giữa cuộc tranh danh đoạt lợi có lẽ ít thứ nào mà
con người thấy vĩ đại hơn ngôi vị đế vương.
Làm vua thì gần như có tất cả. Uy quyền, của
cải, danh vọng nên khiến người thấy ngai vàng là cao trọng
tuyệt đối. Thế nhưng trong dòng lịch sử nhân loại cũng từng
của những quân vương từ bỏ ngai vàng vì đạo giải thoát.
Trong thời hoàng kim của chánh pháp thì điều nầy nói lên sự
cao cả của chân lý tối thượng. Đó là niềm khích lệ lớn cho
những ai hướng cầu giác ngộ.
Pukkusāti, vua
của xứ Takkasilā, là hình ảnh của một bậc xuất trần thượng
sĩ. Vị vua nầy cùng thời và cùng tuổi với vua Bimbisara xứ
Magadha. Cả hai như hai bạn tâm giao dù xa cách nghìn trùng.
Có một lần vua
Pukkasāti nhận được một món quả do vua Bimbisara gởi tặng.
Món quà đó là những thẻ vàng với những Phật ngôn khắc chạm
tuyệt mỹ. Đọc những lời Phật dạy, vua Pukkasāti thấm thía ý
nghĩa cao vợi của đời sống phạm hạnh. Nhà vua làm một quyết
định bất phàm là nhường lại ngai vàng và xuất gia theo Phật.
Bất chấp mọi ngăn cản, kêu khóc từ quần thần và hoàng tộc
vẫn cương quyết thoái vị. Tự thí phát và với đôi chân trần
con người thoát tục ấy lên đường về Rājagaha tìm Thế Tôn học
đạo. Thần dân bịn rịn đi theo một quảng đường dài mà không
chịu về. Pukkasāti đã dùng gậy vạch một lằn ranh dứt điểm
ngang đường. Cuối cùng đã có thể ra đi một mình.
Hình 53
Đến Rājagaha, Pukkusati tìm được chỗ tạm trú qua đêm trong
ngôi nhà chứa cỏ của một nông dân.
Đêm ấy Đức Thế Tôn đã đến và tạm trú chỗ ấy. Hai tâm hồn vĩ
đại cùng thiền toạ trên thảm cỏ. Sau canh giờ, Đấng Pháp
Vương đã lên tiếng và đề nghị chia sẻ đạo mầu với vị quân
vương bỏ ngôi. Khi pháp thoại chấm dứt Pukkusāti giác ngộ và
nhận ra người nói Pháp cho mình chính là Phật. Trong cảnh
giới siêu tuyệt, chánh pháp không cần nhãn hiệu hay danh
nghĩa mà chính ở giá trị khai tâm tịnh trí. (Còn tiếp)
Biên soạn giáo trình: Tỳ kheo Giác Đẳng |