|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Bảy, ngày 28 tháng 02, 2026
MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG –
SAṂYUTTANIKĀYA
Bài 618. TẠI SAO ĐẠO PHẬT KHÔNG LÀ MỘT TÔN GIÁO - Kinh Đông Môn Xá (Pubbakoṭṭhakasuttaṃ) .
Tôn giả Sāriputta là vị đệ nhất trí tuệ
trong hàng thanh văn đệ tử của Đức Thế Tôn. Khi Đức Phật hỏi về
niềm tin đối với việc tu tập ngũ Căn dẫn đến Niết-bàn, ngài
không đáp bằng lời khẳng định sùng kính hay dựa dẫm vào uy tín
của bậc Đạo sư. Thay vào đó, ngài thẳng thắn tuyên bố: “Con
không đi theo niềm tin nơi Đức Thế Tôn về điều này”, vì ngài đã
tự mình biết, thấy, hiểu, chứng ngộ và tiếp xúc bằng trí tuệ.
Câu nói ấy không phải là sự ngạo mạn hay thiếu tôn kính, mà
chính là biểu hiện cao nhất của niềm tin chân chính không còn là
“tin người khác”, mà trở thành trực chứng cá nhân, loại bỏ mọi
hoang mang, nghi ngờ. Đức Phật tán thán “Lành thay, lành thay!”
không phải vì ngài được “khen ngợi”, mà vì thấy rõ một đệ tử đã
thực sự bước qua ngưỡng cửa của đức tin thông thường để đạt đến
trí tuệ thấy biết như thật.Kinh Văn
514. evaṃ me sutaṃ — ekaṃ samayaṃ bhagavā sāvatthiyaṃ viharati
pubbakoṭṭhake. tatra kho bhagavā āyasmantaṃ sāriputtaṃ āmantesi
— “saddahasi {saddahāsi (sī. pī.)} tvaṃ, sāriputta —
saddhindriyaṃ bhāvitaṃ bahulīkataṃ amatogadhaṃ hoti
amataparāyaṇaṃ amatapariyosānaṃ ... pe ... paññindriyaṃ bhāvitaṃ
bahulīkataṃ amatogadhaṃ hoti amataparāyaṇaṃ amatapariyosānan”ti?
Tôi được nghe như vầy.
Một thuở, Đức Thế Tôn ngự tại Sāvatthī, trong Đông Môn Xá. Tại đó, Thế Tôn
nói với Tôn giả Sāriputta như sau:
“Này Sāriputta, Thầy có lòng tin rằng tín căn, khi được tu tập và làm cho
sung mãn, có Bất Tử làm nền tảng, Bất Tử làm đích đến, Bất Tử
làm cứu cánh tối hậu chăng? … Rằng tấn căn…, niệm căn.., định
căn…, tuệ căn khi được tu tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử làm
nền tảng, Bất Tử làm đích đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu
chăng?”
“Bạch Thế Tôn, con không y cứ nơi lòng tin đối với Thế Tôn về điều này:
rằng Tín căn, tấn căn, niệm căn, định căn, tuệ căn, khi được tu
tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử làm nền tảng, Bất Tử làm đích
đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu. Những ai chưa biết, chưa thấy,
chưa hiểu, chưa chứng ngộ, chưa tự mình tiếp xúc bằng trí tuệ
đối với điều này—họ phải y cứ nơi lòng tin vào người khác về
điều này: rằng Tín căn, tấn căn, niệm căn, định căn, tuệ căn khi
được tu tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử làm nền tảng, Bất Tử
làm đích đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu.
Nhưng những ai đã biết, đã thấy, đã hiểu, đã chứng ngộ, đã tự mình tiếp
xúc bằng trí tuệ đối với điều này—họ sẽ không còn phân vân hay
nghi hoặc về điều này: rằng tín căn, tấn căn, niệm căn, định
căn, tuệ căn, khi được tu tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử làm
nền tảng, Bất Tử làm đích đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu.
Bạch Thế Tôn, con là một người đã biết, đã thấy, đã hiểu, đã chứng ngộ, đã
tự mình tiếp xúc bằng trí tuệ đối với điều này. Con không còn
phân vân hay nghi hoặc về điều này: tín căn, tấn căn, niệm căn,
định căn, tuệ căn khi được tu tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử
làm nền tảng, Bất Tử làm đích đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu.”
“Lành thay, lành thay, này Sāriputta! Những ai chưa biết … họ phải y cứ
nơi lòng tin vào người khác về điều này…. Nhưng những ai đã biết
… họ sẽ không còn phân vân hay nghi hoặc về điều này: rằng căn
tín …… căn tuệ, khi được tu tập và làm cho sung mãn, có Bất Tử
làm nền tảng, Bất Tử làm đích đến, Bất Tử làm cứu cánh tối hậu.”
Chú Thích
Đông Môn Xá (Pubbakoṭṭhaka) là
cổng phía đông của thành Sāvatthī. Cổng
ra vào có kiến trúc của một ngôi nhà rộng lớn cho khách vãng lai
sử dụng.
Câu hỏi của Đức Phật không phải là câu hỏi về công năng của ngũ quyền hay ngũ căn mà là có
phải vị đệ tử do niềm tin từ đâu đó – như từ Đức Phật - về giá
trị của ngũ quyền để dẫn đến sự giác ngộ viên mãn.
Câu trả lời nổi bật của tôn giả Sāriputta khẳng định mạnh mẽ:
o
Con không đi theo niềm tin nơi Đức Thế Tôn về điều này (na kho ahaṃ,
bhante, bhagavati saddahanto gacchāmi).
o
Những ai chưa trực chứng (na jānaṃ, na diṭṭhaṃ, na viditaṃ, na sacchikataṃ
paññāya) thì phải dựa vào niềm tin nơi người khác.
o
Còn con đã biết, thấy, hiểu, chứng ngộ, tiếp xúc bằng trí tuệ → con không
còn hoang mang, nghi ngờ gì nữa.
Đây là một trong những câu nói nổi
tiếng nhất của Tôn giả Sāriputta, thể hiện sự
trực chứng cá nhân
(paccakkha-ñāṇa) thay vì chỉ dựa vào đức tin mù quáng. Ngay cả
với Đức Phật, ngài cũng không “tin” theo kiểu thông thường, mà
đã tự mình chứng nghiệm.
Lời khen của Đức Phật : Đức Phật lặp lại lời của Sāriputta để
xác nhận và tán thán: “Lành thay, lành thay!” (Sādhu sādhu).
Điều này cho thấy Đức Phật hoan hỷ khi thấy đệ tử đã đạt đến mức
trí tuệ trực nghiệm, không còn lệ thuộc vào niềm tin từ bên
ngoài.
Sớ Giải
514. catutthe amatogadhanti amatabbhantaraṃ.
514. Trong bài kinh thứ tư:
“Amatogadha” nghĩa là nằm trong Bất Tử (ở trong phạm vi của Bất Tử).
“Amataparāyaṇa” nghĩa là hướng đến Bất Tử, đưa đến sự sinh khởi của Bất Tử.
“Amatapariyosāna” nghĩa là lấy Bất Tử làm cứu cánh, kết thúc nơi Bất Tử.
“Sādhu, sādhu”
— Đức Phật tán thán lời giải đáp của vị
Trưởng lão (Sāriputta) nên thốt lên lời khen ngợi.
|