|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Bảy, ngày 04 tháng 06, 2022 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYACHƯƠNG VI. TƯƠNG ƯNG PHẠM THIÊN ,(S.i,154)- PHẨM THỨ HAI.
Bài
3. Kinh Andhakavinda (Andhakavindasuttaṃ)
-SỐNG MỘT MÌNH LỢI LẠC MUÔN NGƯỜI.
Nói đến hoằng
hoá độ sanh thì người ta thường nghĩ nên đi vào đời hoà nhập
với đám đông thì mới có cơ duyên hướng dẫn quần chúng. Thực
tế thì một người cần có thực học, thực tu thì mới hội đủ khả
năng giáo hoá. Người thực tu phải có
bản lãnh sống một mình không khiếp sợ. Đức Phật, bậc
thầy của nhân thiên, là hình ảnh nêu gương sáng vĩ đại khi
nói về điểm nầy. Ngài có hằng ngàn đệ tử xuất gia cũng như
cư sĩ nhưng không phải luôn sắp xếp cuộc sống vời những hàng
rào bao quanh. Có rất nhiều lần Ngài độc cư trong rừng vắng
không mái che giữa đất trời bao la. Sống độc cư thanh tịnh
không phải là sở thích cá nhân mà là con đường cho những
người tha thiết cuộc đời Phạm hạnh truyền dạy bởi chư Phật.
Sống một mình đúng nghĩa sẽ mang lại nhiều lợi lạc cho đời.
Đó là hình ảnh của chư Phật và chư thánh đệ tử.
Ekaṃ samayaṃ bhagavā māgadhesu viharati andhakavinde. Tena
kho pana samayena bhagavā rattandhakāratimisāyaṃ abbhokāse
nisinno hoti, devo ca ekamekaṃ phusāyati. Atha kho brahmā
sahampati abhikkantāya rattiyā abhikkantavaṇṇo kevalakappaṃ
andhakavindaṃ obhāsetvā yena bhagavā tenupasaṅkami;
upasaṅkamitvā bhagavantaṃ abhivādetvā ekamantaṃ aṭṭhāsi.
Ekamantaṃ ṭhito kho brahmā sahampati bhagavato santike imā
gāthāyo abhāsi –
Thuở ấy Đức Thế Tôn trú ở giữa dân chúng Magadha, tại
Andhakavinda. Bấy giờ Đức Thế Tôn ngồi ở ngoài trời trong
bóng đêm, mưa rơi từng hạt. Khi đêm gần tàn Phạm thiên
Sahampati với dung sắc thù diệu toả sáng khắp vùng
Andhavakavinda đi đến Đức Thế Tôn, đảnh lễ và nói lên kệ
ngôn:
‘‘Sevetha pantāni senāsanāni,
Thường độc cư thanh tịnh
‘‘Kulākulaṃ piṇḍikāya caranto,
Đi khất thực từng nhà
‘‘Yattha bheravā sarīsapā,
Nơi long chủng cuồng lộng
‘‘Idañhi jātu me diṭṭhaṃ,
Chính con được mục kích
‘‘Bhiyyo pañcasatā sekkhā,
Hằng trăm bậc hữu học
‘‘Athāyaṃ itarā pajā,
Biết bao người còn lại
‘‘Sevetha pantāni senāsanāni = hãy thường sống ở trú xứ cô tịch
Ngữ
pháp của bài nầy có phần đặc biệt. Trong hai bày kệ đầu là
sự mô tả của Phạm thiên về hình ảnh minh hoạ nếp sống tu tập
mà Đức Phật truyền dạy từ chính thân giáo của Ngài. Do vậy
bản Sớ Giải nêu lên cách hiểu của một số từ ngữ theo ngữ
chảnh hơn là văn phạm thí dụ vippamokkhā nên hiểu là
vippamokkhatthāya. Bản
Sớ Giải cũng đặc biệt nêu lên điểm nếu một tỳ khưu không tìm
được sự an lạc để sống một mình thì nên sống giữa Tăng chúng
với sự cẩn trọng chánh niệm phòng hộ để không vướng vấp với
đàn tín. Sau khi vững chãi nên trở lại với hạnh độc cư. Bản Sớ Giải cũng xác định ý của vị Phạm thiên khi nói
lên kệ ngôn là giống như Đức Phật ngồi một mình trong đêm
dưới bầu trời sấm chớp với tâm an nhiên, vị tỳ khưu đệ tử
Phật cũng nên học theo như vậy.
Theo Sớ Giải thì cụm từ “sahassam maccuhāyinam - hằng ngàn
vị bỏ lại thần chết phía sau” chỉ cho các bậc A la hán. Những con số hằng ngàn, hằng trăm chỉ là cách nói.
Không nên hiểu là có sự chênh lệch số người chứng quả hữu
học ít hơn quả vị a la hán.
Chuyển dịch và biên soạn Giáo trình: Tỳ kheo Giác Đẳng
-ooOoo- |