|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 07 tháng 03, 2022
MÔN HỌC PHẬT PHÁP CƠ BẢN
PHẦN I-ĐỨC PHẬT
Bài 23. Thế Tôn Và Duyên Nghiệp Trong Đời
Chư Phật là
những bậc đại giác xuất hiện giữa thế gian. Các Ngài đến và
đi sau khi tuyên thuyết giáo pháp hoá độ chúng sanh hữu
duyên. Con số chúng sanh được khai thị nhiều không kể xiết
nhưng vẫn là thiểu số so với chúng sanh vẫn trầm nịch trong
giòng sanh tử. Phật độ người hữu duyên. Có những người sanh
thời Phật trụ thế; tận mặt gặp Đức Phật; thậm chí có lúc đã
tu theo Phật thế nhưng cũng không đi trọn hành trình tu tập
giác ngộ giải thoát. Thậm chí có những chúng sanh tạo nên
trọng nghiệp bất thiện quay ngược lại chống đối Đức Thế Tôn.
Đức Phật là Phật. Trên hết và sau hết Ngài chỉ dùng sự giáo
hoá để chuyển hoá những chúng sanh hữu duyên. Nói đến duyên
nghiệp thì có muôn ngàn sự trạng sai biệt. Không một vị Phật
nào, và cũng không có bất cứ ai, có thể một mình thay đổi
hết cả thế giới nầy. Giòng chảy sinh tử do duyên nghiệp chi
phối vẫn tiếp tục với bóng tối vô cùng tận của cuộc đời.
Tăng chúng bất hoà
Thời Đức Thế Tôn tại thế không phải chỉ có những cá nhân tỳ kheo
không tuân thủ lời Phật dạy mà cũng có những nhóm tăng chúng
phân hoá vì sự mê chấp sai quấy.
Điều nầy khiến Đức Phật hay các bậc thánh đại đệ tử, phải dùng
đến những phương cách đặc biệt để giải quyết. Tất nhiên đây
là những trường hợp rất ít so với đại đa số hàng xuất gia
thời bậc Đạo Sư hoằng hoá chánh pháp.
Một trong những trường hợp Tăng chúng bất hoà được nhắc nhiều là sự
việc các tỳ kheo trong một ngôi chùa ở xứ Kosambi chống đối
nhau. Nguyên nhân
bắt nguồn từ một câu chuyện nhỏ. Một tỳ kheo bất cẩn sau khi
sử dụng gáo nước mà không úp xuống, vốn là một lỗi nhỏ trong
giới luật. Một vị tỳ kheo khác tới sau đã ngỏ lời nhắc nhở.
Việc tưởng chừng không có gì nhưng sau đó câu chuyện được kể
lại và lan rộng trong Tăng chúng ở chùa. Thầy bênh trò. Nhóm
nầy phiền trách nhóm kia. Phật tử cũng theo bên nầy bên kia
mà chỉ trích nhau. Chư thiên cũng bất đồng.
Hình 89
Khi Đức Thế Tôn đến Kosambi Ngài gọi các vị tỳ kheo đến để huấn thị
nhưng những vị ấy vì lòng hờn trách nhau đã quá lớn nên
không phụng hành để hoà hợp trở lại.
Bậc Đạo Sư
đã dùng phương cách là đi một mình vào rừng để độc cư. Trong
thời gian đó một con voi và một con khỉ đã đến hầu Phật. Sự
ra đi vào rừng vắng của Đức Thế Tôn là thông điệp mạnh mẽ
khiến những cư sĩ hồi tâm. Họ không ủng hộ những tỳ kheo bất
hoà nữa. Tăng chúng trong ngôi chùa đó khi gặp khó mới nhận
ra cái sai quấy nên phát tâm sám hối và nhờ Tôn giả Ananda
dẫn đi sám hối với Bậc Đạo Sư rồi chung sống trong hoà hợp
trở lại.
Phản đồ mưu sát
Trong vô số đệ tử xuất gia theo Phật cũng có vài vị sau nầy là phản
đồ trong đó phải kể đến trường hợp Devadatta.
Đây là một tỳ kheo có liên hệ họ hàng với Đức Phật. Thời
gian đầu vị nầy tu tập rất tốt thậm chí từng đắc thiền chứng
và thần thông. Khi những sở đắc trong đường tu tập không đi
với tuệ giác phá trừ ngã chấp nên trở thành nguyên nhân dẫn
vào ngã rẽ để rồi rơi vào đoạ lạc.
Sau nầy Devadatta
khởi sanh tham luyến danh lợi ganh tị với Đức Phật, và cũng
do túc duyên nhiều kiếp, nên muốn thống lãnh Tăng chúng bằng
phương cách dựa vào quyền lực thế tục.
Khi tham vọng mù quáng quá cao trở nên bất chấp thủ đoạn. Từ
sai lầm nầy tới sai lầm khác. Từ ác hạnh nầy tới ác hạnh
khác. Con đường tội lỗi thường lao dốc không phanh. Không
chỉ tự bản thân gây ác nghiệp mà còn xúi giục nhiều người
khác đi vào đường sai quấy.
Hình 92
Devadatta còn dùng tới hạ sách là mượn tay vua Ajāsattu sai những
sát thủ đến ám toán Đức Phật. Để không bị
bại lộ và mang tiếng xấu, Devadatta và nhà vua đã đề ra một
kế hoạch diệt khẩu. Sai một người thiện xạ cung tiển đến hạ
sát Đức Phật rồi sau đó hai người khác giết sát thủ đầu
tiên. Nhóm thứ hai rồi cũng sẽ bị giết bởi nhóm tiếp theo.
Và nhiều nhóm sai đi giết rồi bị giết như vậy để khó ai biết
được chân tướng của việc mưu sát.
Sát thủ đầu
tiên khi định bắn tên giết Phật đã không làm được vì hình
ảnh đại từ đại bi của Phật. Người đó tới đảnh lễ Đức Thế Tôn
được nghe pháp và được Phật chỉ một con đường an toàn khác
để về nhà. Những nhóm tiếp theo cũng lần lượt như vậy. Tất
cả từ nghề nghiệp sát thủ đã chuyển hoá thành Phật tử hiền
thiện.
Quyến thuộc bị hại
Giòng tộc Sakya (Thích Ca) quyến thuộc của Đức Phật
nổi tiếng là có nhiều bậc anh tài thao lược.
Cũng chính do điểm nầy mà những người dòng
Thích Ca thường mang niềm kiêu hãnh lớn và điều đó đưa đến
thái độ phân biệt giai cấp cực đoan. Sau nầy giòng Thích Ca
đã trả một giá quá đắt do sự tự tôn cao độ, một phần cũng do
tiền nghiệp từ kiếp xa xưa. Câu chuyện khởi nguồn chung quan
thân thế của Vāsabhakhattiyā.
Nàng là đứa con gái ngoại hôn của hoàng thân Mahānāma và nữ
tỳ Nāgamundā. Dù có danh phận một công nương nhưng lại bị
coi rẻ vì mẹ là người giai cấp thấp. Khi vua Pasenadi xứ
Kosala quy y Phật thì vị nầy muốn cẩu thân với giòng Thích
Ca, vốn là chư hầu của nước Kosala bằng cách gởi sứ thần
sang vương quốc Thích Ca xin cưới một công chúa. Do sự tính
toán hơn thiệt mang nặng tính phân biệt giai cấp, dòng họ
Thích Ca đã gả công chúa Vāsabhakhattiyā cho vua Pasenadi.
Đây là một ngoại lệ vì xưa nay người của giòng họ không kết
hôn với ngoại tộc.
Thái tử Viḍuḍabha là kết tinh của cuộc hôn nhân
tưởng chừng như rất ngọt ngào giữa vua Pasenadi và
Vāsabhakhattiyā cho đến khi nội tình được phơi bày.
Năm Viḍuḍabha mười sáu tuổi xin phép mẫu hậu về thăm quê ngoại
dù trước kia có vài lần bị ngăn cản. Giòng Thích Ca đã đón
tiếp đứa cháu ngoại danh giá với yến tiệc linh đình nhưng
vắng mặt tất cả những vị trưởng bối trong hoàng tộc vì mẹ
của Viḍuḍabha vốn mang giòng máu của một nữ tỳ. Do tình cờ
quay lại một mình tìm thanh bảo kiếm bị bỏ quên mà Viḍuḍabha
nghe được thân thế của mình và mục kích sự kỳ thị của những
người dòng Thích Ca. Nỗi hận biết thành thâm thù. Cũng vì sự
việc nầy vua Pasenadi định tước đoạt tất cả địa vị của hoàng
hậu Vāsabhakhattiyā và hoàng tử Viḍuḍabha. Nhưng vì sự
khuyên giải của Đức Phật nên nhà vua đã không làm vậy.
Hình 99
Sau khi vua Pasenadi băng hà, thái tử Viḍuḍabha nối
ngôi và việc đầu tiên vị tân quân muốn làm cho bằng được là
“lấy máu của giòng họ Thích Ca rữa nỗi nhục thân thế của
mình”. Với binh hùng tướng mạnh, vua Viḍuḍabha thân chinh quyết tiêu diệt
“bên ngoại”. Biết được điều nầy Đức Thế Tôn đã xuất hiện tại
biên giới hai nước ngồi dưới một cội cây không bóng che mát
giữa trưa nắng. Viḍuḍabha trông thấy Đức Phật liền đến đảnh
lễ và hỏi tại sao không ngồi chỗ mát. Đức Phật trả lời: Đã
có bóng mát của quyến thuộc. Vua hiểu ý lui binh. Hai lần
sau đó sự việc tái diễn cũng có sự can thiệp của Đức Phật.
Đến lần thứ tư xét nghiệp quá khứ khó tránh nên Đức Thế Tôn
đã không ngăn cản nữa. Nhiều người trong dòng họ Thích Ca bị
giết. Riêng Viḍuḍabha sau cuộc thân chinh sát phạt trên
đường về đã bị sóng thần cuốn phăng chết thảm. (Còn tiếp) Biên soạn giáo trình: Tỳ kheo Giác Đẳng |