|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Ba, ngày 08 tháng 03, 2022 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYACHƯƠNG IV. TƯƠNG ƯNG ÁC MA, PHẨM THỨ HAI (S.i,111) @@@ Bài 4. Kinh Thích Hợp (Patirūpasuttaṃ) -MA ‘DẠY ĐỜI’ PHẬT
Có những chuyện
thường xảy ra như không phải lúc nào cũng
vậy. Thuyết pháp độ sanh luôn luôn có cả hai
phản ứng từ thính chúng: có người ưa thích
cũng có người không hoan hỷ. Nếu vị pháp sư
không khéo sẽ rơi vào trạng thái dính mắc và
bực mình với tâm lý thính chúng. Ma đã dùng
sự tình nầy để “dạy” Phật khi Ngài đang
thuyết pháp. Đức Thế Tôn dĩ nhiên biết rõ
mình đang làm gì. Ngài thuyết pháp độ sanh
chỉ đơn giản vì lòng thương xót chúng sanh
muốn đem lại lợi lạc cho đời. Phật không có
gì mong cầu ở thế gian nầy kể cả sự vinh
danh, ca ngợi.
Ekaṃ samayaṃ bhagavā kosalesu viharati ekasālāyaṃ
brāhmaṇagāme. Tena kho panasamayena bhagavā mahatiyā
gihiparisāya parivuto dhammaṃ deseti.
Thuở ấy Đức Thế
Tôn trú ở Kosala, tại một làng Bà-la-môn tên là Ekasālā. Lúc
bấy giờ, Đức Thế Tôn đang thuyết với hội chúng cư sĩ đông
đảo vây chung quanh.
Atha kho mārassa pāpimato etadahosi – ‘‘ayaṃ kho samaṇo
gotamo mahatiyā parisāya parivuto dhammaṃ deseti. Yaṃnūnāhaṃ
yena samaṇo gotamo tenupasaṅkameyyaṃ vicakkhukammāyā’’ti.
Rồi Ác ma suy
nghĩ: "Sa-môn Gotama đang thuyết với hội chúng đông đảo vây
chung quanh. Vậy ta hãy đến Sa-môn Gotama và làm mờ loạn hội
chúng ấy."
Atha kho māro pāpimā yena bhagavā tenupasaṅkami;
upasaṅkamitvā bhagavantaṃ gāthāya ajjhabhāsi –
Rồi Ác ma đi đến Thế Tôn nói với Ngài kệ
ngôn:
‘‘Netaṃ tava patirūpaṃ, yadaññamanusāsasi;
Không thích hợp
cho Ngài
‘‘Hitānukampī sambuddho, yadaññamanusāsati;
(Thế Tôn)
Từ bi Phật thuyết pháp
Atha kho māro pāpimā ‘‘jānāti maṃ
bhagavā, jānāti maṃ sugato’’ti dukkhī dummano
tatthevantaradhāyīti.
Ác ma biết được: "Thế Tôn đã biết ta, Thiện Thệ đã biết
ta" nên buồn và thất vọng
liền biến mất tại chỗ ấy.
‘‘Netaṃ tava patirūpaṃ = Thật không thích hợp cho Ngài
Theo Sớ giải chữ Anurodhavirodhesu chỉ cho sự dính mắc và
ghét bỏ (rāga-patig̣ha). Ý nói là khi một vị thuyết pháp sẽ
có những người rất hoan hỷ cảm kích nên sẽ khí người nói
pháp sanh tâm dính mắc. Trái lại chắc chắn khi một vị thuyết
pháp cũng sẽ có người không ưa thích nên sanh tâm ghét bỏ.
Như vậy vị pháp sư sẽ rơi vào sự thương ghét. Tất nhiên Đức
Phật thuyết pháp với tâm từ bi. Ngài đã vượt khỏi cả hai
thương, ghét. Tỳ kheo Giác Đẳng chuyển dịch và biên soạn giáo trình
-ooOoo- |