|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 28 tháng 03, 2022
MÔN HỌC PHẬT PHÁP CƠ BẢN
PHẦN II-PHẬT PHÁP
Bài 25. TỔNG QUAN
Phật Pháp và Đạo Phật
Có sự
khác biệt giữa khái niệm về
Đạo Phật và Phật Pháp.
Nói đến
Đạo Phật có nghĩa là một tôn giáo theo cách nói chung bao
gồm cả những gì được chính Đức Phật dạy – hay Phật Pháp -
cộng chung với nhiều hình thái du nhập theo thời gian mang
tánh cách văn hoá,
tín ngưỡng, xã hội.. Một người theo Đạo Phật không
nhất thiết hiểu và hành trì Phật pháp chân thực.
Phật pháp
– Buddhadhamma – là lời dạy đích thực của Đức Phật.
Những lời dạy nầy được gìn giữ trong Tam Tạng kinh điển.
Người Phật tử cần cân nhắc một cách nghiêm túc để vượt qua
những ngộ nhận do những du nhập ngoại lai, hoặc sự sai lạc
do văn tự và ngay cả những nhầm lẫn vì trình độ nhận thức cá
nhân.
Phật pháp
không phải là sản phẩm của suy tư – dù là lập thuyết của Đức
Phật.
Pháp ở đây là sự thật được Đức Phật giác ngộ và truyền dạy.
Khác hẳn với giá trị của chủ nghĩa hay trường phái trong học
thuật. Dù chư Phật có ra đời và thuyết giảng không thì chân
pháp vẫn vậy. Chữ Buddhism (Phật giáo) trong Anh ngữ là là
cách nói mang nghĩa lệch lạc. Phật pháp không nên gắn liền
với chữ -ISM. (Chính vì vậy trong Anh ngữ người là gọi Ki Tô
Giáo là Christianity). Phật pháp không phải là một sản phẩm
trí tuệ do Đức Phật sáng tạo.
Pháp Môn và Tông Phái
Sự phân
hoá là điều tất nhiên trong tất cả tôn giáo mà Phật giáo
không là ngoại lệ.
Người Phật tử cần nhận ra tính cách tự nhiên trong những
khác biệt và có thái độ cởi mở, thân thiện, hoà ái hơn là
thù nghịch nặng nề. Nên nhớ một điều là ngay cả một tông
phái, một sơn môn thì vẫn có những dị biệt to lớn trong sự
nhận thức và hành trì.
Tam Tạng
Pāli không có bất cứ đề cập gì về sự phân chia tông phái như
giáo thuyết ngũ thừa trong Phật
giáo Mật tông (Kim Cang Thừa) và ngữ thời thuyết giáo của
Phật giáo Bắc Tông (Đại thừa).
Đức Phật có những lời dạy tuỳ theo căn tánh của người nghe
trực tiếp nhưng Ngài chưa bao giờ có chủ trương phân chia
tông phái hay tách rời từng nhóm xuất gia, cư sĩ do khuynh
hướng dị biệt trong sự tu học.
Quan niệm
về tu hành chỉ theo một pháp môn nào đó cũng không phải là
tín lý có cơ sở trong Tam Tạng Pāli.
Sự tu tập của mỗi cá nhân có thể cùng lúc mang nhiều
phương pháp. Một giai đoạn cũng có thể có sự hành trì khác
nhau. Sự phân chia bốn chúng đệ tử Phật theo pháp môn hành
trình không tìm thấy trong Đạo Phật Nguyên Thuỷ.
Lợi Ích Thiết Thực
Đức Phật
chỉ dạy những gì có lợi ích thực tiễn chứ không để thoả mãn
tri thức.
Một lần Đức Phật đưa lên một ít lá simsapa trong tay hỏi chư
tỳ khưu là lá trong tay so với lá trong rừng cái nào nhiều
hơn. Chư tỳ khưu trả lời lá trong rừng nhiều hơn trong tay
Đức Phật. Với so sánh nầy Đức Phật dạy rằng sự hiểu biết của
Phật trí bao la như lá trong rừng nhưng những gì Phật dạy
như lá trong nắm tay vì Đức Như Lai chỉ dạy những gì có lợi
ích thiết thực.
Những lời
dạy thiết thực của Đức Phật bao gồm sự hướng dẫn để chúng
sanh không làm ác nghiệp, tạo tác hạnh lành và thành tựu sự
giác ngộ giải thoát.
Điều nầy có nghĩa là mặc dù Đức Phật nhấn mạnh cứu cánh đoạn
tận phiền não, chấm dứt khổ đau, không còn sanh tử nhưng
Ngài vẫn dạy về phước báu nhân thiên và cách sống hạnh phúc
an lạc trong hiện tại kể cả đối với đời sống người cư sĩ tại
gia.
Nói đến
tinh thần thực tiễn, Đức Phật dạy phần lớn về sự chuyển hoá
bản thân, vì vậy, sự tu tập nội tại là trọng yếu.
Sống vì tha nhân là điều tốt. Nhưng vì đời mà bản thân phiền
não hay tạo nghiệp bất thiện thì không nên làm. Ngay cả
nhiều việc rất tốt cho nhân quần, xã hội nhưng khiến tâm ô
nhiễm vì hận thù, ngã chấp cũng không nên. Tu tập tâm ý –
bhāvanā – là một trọng điểm không thể thiếu trong Phật Pháp. (Còn tiếp) Biên soạn giáo trình: Tỳ kheo Giác Đẳng |