|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Năm ngày 13 tháng 05, 2021 GIÁO TRÌNH THẮNG PHÁP ABHIDHAMMA
HƯỚNG DẪN BÀI HỌC Bài 71. Diễn Trình Tâm Thức:
Theo Phật Pháp thì giòng sanh diệt của tâm thức là diễn tiến
nhanh nhất được biết đến trong tất cả hiện tượng. Lấy
một thí dụ khi bài nầy được viết thì computer processor có
tên là Intel® Core™ i9 Processors là một trong những chip
nhanh nhất có thể xử lý hằng bao nhiêu triệu dữ kiện trong
một giây. Có thể nói vượt xa tất cả khả năng tưởng tượng của
chúng ta. Thế nhưng dù bất cứ hiện tượng vật chất nào cũng
không nhanh như tâm thức. Chính vì điểm nầy khi học về giòng
sanh diệt của tâm thì nên hiểu đây là sự mô tả vĩ mô hoàn
toàn khác với những gì được nói trong đời sống hằng ngày.
Khi người ta nói “tâm lý phức tạp” hay “người đó tâm tánh
rắc rối” hoặc “một cảm xúc bồi hồi pha lẫn khó tả” thì vẫn
là cách nói đại loại
chưa nói lên cấu trúc hết sức vi tế của hiện tượng
gọi là diễn trình tâm – cittavīthi cũng như khi nói đến kiến
trúc cầu kỳ của một toà lâu đài hoàn toàn khác biệt với cách
nói về những thứ đinh ốc có thể chịu được độ nặng của các
vật liệu xây cất kết nối, chồng lấn lên nhau.
Chung quanh cái gọi là sát na
Ngày nay trong vật lý người ta nói đến hiện tượng cực vi của
vật chất là nguyên tử. Trong Phật học, nói rõ hơn là trong
Thắng Pháp Abhidhamma, đơn vị cực vi của tâm thức là khana
(sát na). Sát na là sự hiện hữu được tính bằng ba điểm sanh,
trụ, diệt cộng lại. Khác với vật chất, tâm thức vốn vô hình
và sự ghi nhận hiện hữu của sát na tâm chỉ dựa trên thời
gian. Tất nhiên khi nói rằng trong một tích tắc có triệu
triệu sát na sanh diệt nối tiếp thì vượt ngoài tất cả sự
hình dung bình thường. Thí dụ như chúng ta xem một đoạn phim
video với hình ảnh di động đôi khi có những thứ xẩy ra rất
nhanh như một tia chớp nhưng tất cả chỉ là là xuất hiện
rất nhanh của những hình ảnh bất động (frame) tạo nên
hình ảnh di động.
Từng chập và từng chập
Một điều thường bị hiểu lầm bởi những người học Thắng Pháp
là khi học về diễn trình của tâm qua các thí dụ người ngủ
dưới gốc xoài hay thí dụ về trình tự tiếp khách hành của một
công ty (…) thì dường như mỗi diễn trình tâm thức, dài nhất
17 sát na, đã
xử lý xong việc nhận biết, phản ứng đối với cảnh. Kỳ thực
thì không phải vậy. Cứ tạm gọi một diễn trình với nhiều sát
na như vậy là “một chập tư tưởng” thì trong một tích tắc có
hằng triệu chập tư tưởng như vậy sanh diệt tiếp nối không
giống như phản ứng cảm xúc mà chúng ta biết trong sinh hoạt
hằng ngày. Nó là một sự lập đi lập lại của diễn trình tâm
thức tương tư như một người học Thắng Pháp rất xa lạ với các
khái niệm và từ ngữ chuyên môn đôi khi phải đọc tới đọc lui
nhiều lần bài học mới từ từ nhận ra nội dung của bài viết.
Tiềm thức và hoạt thức
Khi nói về diễn trình tâm thức, Thắng Pháp đề cập đến hai
thứ tâm: tiềm thức - mūlabhavaṅgacitta- (trong các
sách Vi Diệu Pháp tiếng Việt thường gọi là tâm chủ quan) và
hoạt thức -vimūlacitta-
(thường gọi là tâm khách quan). Tiềm thức là loại tâm
tiềm tàng với cảnh muội lược quá khứ (…) trong lúc hoạt thức
là loại tâm xuất hiện khi có “cảnh mới” xuất hiện. Tiềm thức
có một vai trò ít khi được nhắc tới là làm “trái độn” giữa
các diễn trình của hoạt thức. Nói như vậy có nghĩa là không
phải khi các hoạt thức đang sanh khởi thì tiềm thức không
có. Như một ngày làm việc bận rộn không phải chỉ có giải
quyết công việc mà còn có nhiều khoảnh khắc trở lại với sinh
hoạt bình thường hằng ngày như ăn, uống, vệ sinh…
Ngũ môn và ý môn
Trong cách nói theo bình diện rộng thường tìm thấy ở Kinh
Tạng thì sáu cảnh sắc, thinh, khí, vị, xúc, pháp có thể chia
làm hai là ngoại giới (sắc, thinh, khí, vị, xúc) và nội giới
(cảnh pháp). Trong Thắng Pháp nói đến 6 môn. Những gì sanh
khởi qua nhãn môn không đơn thuần chỉ có cảnh sắc. Ngược lại
những gì được biết là cảnh pháp có thể liên hệ tới cảnh sắc.
5 môn là nhãn môn, nhĩ môn, tỷ môn, thiệt môn, thân môn có
liên hệ tới năm ngoại cảnh vật chất nên
trình tự sanh diệt của
tâm thức khác biệt so với ý môn. Sự phân biệt nầy rất
rõ nét khi nói về diễn trình tâm.
Vĩ mô và đại loại
Trong Kinh Tạng có hình ảnh mô tả một sự việc xẩy ra như lời
khen chê. Nếu một người có hiểu biết và tu tập thì phản ứng
đầu tiên với “khéo tác ý hay chánh tư niệm – yoniso
manasikara –“ sau đó là cảm xúc khác biệt thường tình. Đây
là một mô tả đại loại. Một thí dụ khác khi nói về “nhãn xúc
sở sanh thọ” tức là cảm xúc sanh ra do con mắt tiếp xúc cảnh
sắc “nếu vị ấy không chấp tướng chung hoặc tướng riêng thì
tham luyến không sanh khởi” đây cũng là cách nói đại loại
khác. Trên phương diện vĩ mô thì tâm thức sanh diệt rất
nhanh. Mặc dù có nói đến những sát na tâm xử lý cảnh nhưng
hoàn toàn không nên hiểu theo cách xử lý thông thường. Người
học Thắng Pháp, đặc biệt là khi học về diễn trình tâm thức,
nên nhận rõ tánh cách khác biệt giữa cách nói vĩ mô và đại
loại.
Giòng hiện hữu là sự hỗn hợp của nhân, quả, phi nhân quả
Một trong những điểm phức tạp khi học về diễn trình tâm thức
là sự pha trộn của nhân, quả, và những sát na phi nhân quả.
Riêng điểm nầy cũng nói lên phần nào tánh cách vĩ mô đã đề
cập đoạn trước. Ngày nay trong y học người ta nói về DNA rất
dễ bị hiểu lầm là cơ thể con người hoạt động hoàn toàn do
yếu tố di truyền. Thực tế thì di truyền là một trong những
yếu tố. Lối sống hiện tại cũng quan trọng không kém. Nói đến
tâm thức cũng vậy. Có những duyên (paccaya) liên quan tới
nghiệp quá khứ, có những duyên đến từ cảnh do chức năng máy
móc tự nhiên của tâm thức và bao nhiêu thứ khác. Tất cả tạo
thành guồng máy phức tạp. Người học cần giữ thái độ ghi nhận
khách quan, thông thoáng để tiếp nhận hơn là đánh giá bằng
định kiến.
Diễn trình tâm thức là tinh hoa của Phật Pháp
Mặc dù ba chữ “sát na tâm” được tìm thấy đó đây trong văn
hoá Phật giáo nhưng mô tả về diễn trình sanh diệt của sát na
tâm chỉ có trong Tam Tạng Pali, và chính xác hơn, là Thắng
Pháp Abhidhamma. Luận Tạng của Phật giáo Bắc Truyền, kể luôn
cả Duy Thức, đều không đề cập phần nầy.
Diễn trình tâm – cittavīthi – là một minh hoạ khẳng định
không có cái gọi là “linh hồn thường hằng” mà chỉ là giòng
tâm thức với những sát na sanh diệt nối tiếp.
Diễn trình tâm nêu rõ hiện tượng hỗn hợp nhân quả qua tiềm
thức và hoạt thức vốn nằm ngoài cả hai lập thuyết định mệnh
và duy ý chí.
Diễn trình tâm nêu rõ tánh giả hợp của tâm lý vốn phức tạp
hơn cả vật chất chứ không mơ hồn nói về thứ “tâm thể” ưu
việt gần như bất biến đối lập với hiện tượng vật chất như
nhiều tôn giáo cổ súy.
Diễn trình tâm thức nêu rõ vai trò và ảnh hưởng của cảm thọ,
phiền não, trí tuệ với những tương tác tự nhiên của hiện
tượng giới chứ không phải là quan điểm hoặc lý luận thường
thức.
Có thể nói không lầm diễn trình của tâm thức là tinh hoa của
Thắng Pháp, cũng là tinh hoa của Phật học.
|