|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Tư ngày 19 tháng 05, 2021 GIÁO TRÌNH Trung Bộ Kinh-Hòa thượng Thích Minh Châu dịch Việt.
Trung Bộ Kinh
GIÁO TRÌNH TRUNG BỘ KINH HƯỚNG DẪN BÀI HỌC Bài 144. Kinh Giáo Giới Channa (Channovāda Sutta) -Không Phải Sự Kết Liễu Mạng Sống Nào Cũng Giống Nhau, phân đoạn 667 đến 670.
Tôn giả Channa xuất thân từ xứ Pubbajira xứ Vajji (không
phải là là Tôn giả Channa nguyên là tín bộc đánh xe cho Đức
Đại Bồ Tát khi sống trong hoàng cung). Vị nầy bị bệnh nặng
với thân đau đớn tột độ và muốn tự kết liễu mạng sống. Bấy
giờ Tôn giả Sāriputta (Xá lợi phất), Tôn giả Mahācunda
(Ðại Chu-na) đến thăm và có những lời khuyên nhắc. Sau nầy
Tôn giả Channa vẫn tự sát nhưng được Đức Thế Tôn cho biết vị
nầy đã từ bỏ thân sanh tử sau cùng. Bài kinh nói lên pháp
quán tưởng khi lâm khổ bệnh và cũng hàm chứa một số ý nghĩa
của Phật Pháp đối với sự tự tử.
667.
Thăm viếng pháp lữ đang lâm trọng bệnh
Tỳ kheo Channa đang bị thân bệnh hành hạ có ý định tự sát.
Vị nầy được Tôn giả Sāriputta (Xá lợi phất), Tôn giả
Mahācunda (Ðại Chu-na) thăm viếng:
Như vầy tôi nghe:
Một thời Thế Tôn ở Rājagaha (Vương Xá), Veluvana
(Trúc-lâm), tại chỗ nuôi dưỡng sóc (Kalandakanivāpa).
Lúc bấy giờ Tôn giả Sāriputta (Xá lợi phất), Tôn giả
Mahācunda (Ðại Chu-na) và Tôn giả Channa (Xiển-đà) cùng
trú ở Gijjhakūṭa (Linh Thứu). Lúc bấy giờ, Tôn giả
Channa bị bệnh, đau khổ, bị trọng bệnh. Rồi Tôn giả
Sāriputta, vào buổi chiều từ Thiền tịnh độc cư đứng
dậy, đi đến Tôn giả Mahācunda, sau khi đến, nói với Tôn
giả Mahācunda:
-- Chúng ta hãy đi, này Hiền giả Cunda, chúng ta hãy đi
đến Tôn giả Channa để hỏi thăm bệnh trạng.
-- Thưa vâng, Hiền giả.
Tôn giả Mahācunda vâng đáp Tôn giả Sariputta. Rồi Tôn
giả Sāriputta cùng với Tôn giả Mahācunda đi đến Tôn giả
Channa; sau khi đến, nói lên với Tôn giả Channa những
lời chào đón hỏi thăm; sau khi nói lên những lời chào
đón hỏi thăm thân hữu, liền ngồi xuống một bên. Ngồi
xuống một bên, Tôn giả Sāriputta nói với Tôn giả
Channa:
-- Này Hiền giả Channa, mong rằng Hiền giả có thể kham
nhẫn! Mong rằng Hiền giả có thể chịu đựng! Mong rằng
khổ thọ được giảm thiểu không có gia tăng, và sự
giảm thiểu được rõ rệt, không có gia tăng!
-- Thưa Hiền giả Sāriputta, tôi không có thể kham nhẫn,
tôi không có thể chịu đựng. Sự thống khổ của tôi gia
tăng không có giảm thiểu, và sự gia tăng rõ rệt, không
có giảm thiểu. Thưa Hiền giả Sāriputta, tôi sẽ đem dao
(cho tôi). Tôi không còn muốn sống.
668.
Lời khuyên can đối với người tuyệt vọng
Giá trị của sự sống nên được trân trọng:
-- Thưa Hiền giả Sāriputta, không phải tôi không có các
món ăn tốt lành, cũng không phải tôi không có các dược
phẩm tốt lành. Cũng không phải tôi không có thị giả
thích đáng. Thưa Hiền giả Sāriputta, trong một thời
gian dài, tôi đã hầu hạ bậc Ðạo Sư, làm cho (bậc Ðạo
sư) được đẹp lòng, không phải không được đẹp lòng.
Thưa Hiền giả Sāriputta, thật là thích đáng cho người
đệ tử hầu hạ bậc Ðạo Sư, làm cho (bậc Ðạo Sư)
được đẹp lòng, không phải không được đẹp lòng.
Tỷ-kheo Channa đem lại con dao không có phạm tội. Thưa
Hiền giả Sāriputta, hãy thọ trì như vậy!
669. Giọt nước cành dương
Khi thấy tất cả những gì ở tâm và cảnh chỉ là hiện tượng là
lãnh hội được lý vô ngã:
-- Hãy bỏ đi, Hiền giả Sāriputta; sau khi nghe, tôi sẽ
biết (nói như thế nào).
-- Hiền giả Channa, Hiền giả có xem con mắt, nhãn thức
và các pháp do mắt nhận thức là: "Cái này là của tôi,
cái này là tôi, cái này là tự ngã của tôi? " Hiền giả
Channa, Hiền giả có xem tai, nhĩ thức... Hiền giả
Channa, Hiền giả có xem mũi, tỷ thức... Hiền giả
Channa, Hiền giả có xem lưỡi, thiệt thức... Hiền giả
Channa, Hiền giả có xem thân, thân thức... Hiền giả
Channa, Hiền giả có xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận
thức là: "Cái này của tôi, cái này là tôi, cái này không
phải tự ngã của tôi?"
-- Hiền giả Sāriputta, tôi xem mắt, nhãn thức và các
pháp do mắt nhận thức là: "Cái này không phải của tôi,
cái này không phải là tôi, cái này không phải tự ngã của
tôi". Hiền giả Sāriputta, tôi xem tai, nhĩ thức.. Hiền
giả Sāriputta, tôi xem mũi, tỷ thức... Hiền giả
Sāriputta, tôi xem cái lưỡi, thiệt thức... Hiền giả
Sariputta, tôi xem thân, thân thức... Hiền giả Sāriputta,
tôi xem ý, ý thức, các pháp do ý nhận thức là: "Cái này
không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này
không phải tự ngã của tôi".
-- Này Hiền giả Channa, Hiền giả đã thấy cái gì, đã
chứng tri cái gì trong mắt, trong nhãn thức, trong các
pháp được mắt nhận thức mà Hiền giả xem mắt, nhãn
thức và các pháp do mắt nhận thức là: "Cái này không
phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này không
phải là tự ngã của tôi?" Hiền giả Channa, Hiền giả đã
thấy cái gì, đã chứng tri cái gì trong tai, trong nhĩ
thức... trong mũi, trong tỷ thức... trong lưỡi, trong
thiệt thức... trong thân, trong thân thức... trong ý,
trong ý thức, trong các pháp do ý nhận thức mà Hiền giả
xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là: "Cái này
không phải của tôi, cái này không phải là tự ngã của
tôi "?
-- Thưa Hiền giả Sāriputta, chính vì tôi thấy sự diệt
(nirodha), chứng tri sự diệt trong mắt, trong nhãn
thức, trong các pháp do mắt nhận thức, mà tôi xem mắt,
nhãn thức, và các pháp do mắt nhận thức là: "Cái này
không phải của tôi, cái này không phải là tôi, cái này
không phải tự ngã của tôi". Thưa Hiền giả Sāriputta,
chính vì tôi thấy sự diệt, chứng tri sự diệt trong
tai, trong nhĩ thức... trong mũi, trong tỷ thức...
trong lưỡi, trong thiệt thức... trong thân, trong thân
thức... trong ý, trong ý thức, trong các pháp do ý nhận
thức mà tôi xem ý, ý thức và các pháp do ý nhận thức là:
"Cái này không phải của tôi, cái này không phải là tôi,
cái này không phải tự ngã của tôi".
Khi được nghe nói vậy, Tôn giả Mahācunda nói với Tôn
giả Channa:
-- Do vậy, này Hiền giả Channa, lời dạy này của Thế
Tôn phải được thường trực tác ý: "Ai có chấp trước
là có dao động. Ai không chấp trước không có dao động.
Không có dao động, thời có khinh an; có khinh an thời
không có hy cầu (nati); không có hy cầu thời không có
khứ lai; không có khứ lai thời không có tử sanh; không
có tử sanh thời không có đời này, không có đời sau,
không có giữa hai đời. Như vậy là sự đoạn tận đau
khổ".
670. Sự việc tinh tế chỉ có Đức Phật mới biết rõ.
Tôn giả Channa không chịu nỗi sự thống khổ của thân bệnh đã
tự sát. Trong giây phú ngắn ngủi trước cái chết đã thấy được
bản chất thật của năm uẩn và tuệ giác bừng sáng. Sự giải
thoát đó chí có Đức Thế Gian Giải mới có thể thấy và xác
định:
-- Bạch Thế Tôn, Tôn giả Channa đã đem dao lại (cho
mình), sanh xứ của Tôn giả ấy là gì? Ðời sống tương
lai là gì?
-- Này Sāriputta, có phải trước mặt Ông Tỷ-kheo Channa
đã tuyên bố sự không phạm tội?
-- Bạch Thế Tôn, có một ngôi làng của dòng họ Vajjī
(Bạt-kỳ) tên là Pubbajira). Tại đấy, có những gia đình
thân hữu, những gia đình hộ trì Tôn giả Channa, những
gia đình cần được viếng thăm.
-- Này Sāriputta, có những gia đình ấy là những gia đình
thân hữu, những gia đình hộ trì Tỷ-kheo Channa, những
gia đình cần được viếng thăm. Này Sāriputta, cho đến
nay, Ta không nói rằng Tỷ-kheo Channa có phạm tội. Này
Sāriputta, ai quăng bỏ thân này, và chấp thủ thân khác,
Ta nói rằng người ấy có phạm tội. Tỷ-kheo Channa
không có (chấp thủ) như vậy. Tỷ-kheo Channa đem con dao
lại (cho mình), không có phạm tội.
Thế Tôn thuyết giảng như vậy. Tôn giả Sāriputta hoan
hỷ tín thọ lời Thế Tôn dạy.
Dịch giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu Phân đoạn & chú thích: Tỳ Kheo Giác Đẳng
-ooOoo-
|