|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Hai, 30 tháng 05, 2022
MÔN HỌC PHẬT PHÁP CƠ BẢN
PHẦN II-PHẬT PHÁP
Bài 32. Đạo Đế (tiếp theo)
Đạo đế nói một cách ngắn gọn là con đường dẫn đến sự
chấm dứt khổ đau. Kinh văn nêu rõ:
Idaṃ kho pana bhikkhave dukkhanirodhagāminī paṭipadā
ariyasaccaṃ ayameva ariyo aṭṭhaṅgiko maggo seyyathīdaṃ:
sammādiṭṭhi sammāsaṅkappo sammāvācā sammākammanto
sammā’ājīvo sammāvāyāmo sammāsati sammāsamādhi.
Nầy các Tỳ khưu, đây là diệu đế về con đường dẫn đến
diệt khổ: chính là thánh đạo tám chi phần tức chánh
kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng,
chánh tinh tấn, chánh niệm và chánh định.
Nên hiểu “đạo” là con đường đưa đến.
Không nên hiểu khổ đau và hạnh phúc trong giáo lý tứ đế
theo cách đối xứng. Khổ và nguyên nhân sanh khổ rất khác
với sự diệt khổ và con đường dẫn đến sự diệt khổ. Tập
đến, tức ái dục, là nhân sanh ra khổ nhưng đạo đế không
phải là cội nguồn của hạnh phúc mà là con đường dẫn đến
Niết bàn giống như con đường dẫn tới ngọn núi chứ không
phải là con đường “tạo nên” hòn núi. Sự tương quan giữa
đạo đế và diệt đế không nằm trong định lý nhân duyên hay
nhân quả.
Có hai cách dịch chữ ariya là “chánh” hay “thánh”.
Mang ý nghĩa của sự vượt lên trên phàm tình. Không đơn
thuần là chánh đạo theo quan niệm đối đãi hoặc là nếp
sống của các bậc thánh mà là con đường dẫn đến giác ngộ
giải thoát.
Bát chánh đạo là “con đường đúng” gồm có tám chi phần
chứ không phải là tám con đường chánh.
Cấu trúc từ ngữ cho chữ Hán ở đây có thể bị ngộ nhận là
có tám con đường đều dẫn đến mục tiêu tối hậu giống như
cách nói “con đường nào cũng dẫn đến La Mã”. Ở đây hoàn
toàn không phải là 8 con đường riêng rẽ mà là hành trình
có 8 yếu tố hoà quyện.
Bát chánh đạo không phải là quan niệm luân lý mà là sự
kết hợp của tám pháp thực tính hay bản thể.
Nói đến chánh tà người ta thường nghĩ là khái niệm theo
đạo đức. Ở đây phải được hiểu là “làm đúng cách”. Thí dụ
như nấu cơm phải biết lửa và nước như thế nào mới có cơm
ngon. Làm đúng cách thì kết quả tốt. Về điểm nầy Thắng
Pháp Abhidhamma còn nêu rõ là “bát chi đạo có bản thể là
8 thuộc tánh (cetasika)" trong hành uẩn. Tám thuộc tánh
nầy đối với phàm tâm thì không thể đồng sanh trong một
sát na tâm nhưng một khi cùng lúc sanh khởi thì là tuệ
giác đoạn tận hay giảm thiểu vĩnh viễn kiết sử”. Đây là
pháp thực tính chứ không phải khái niệm của tư duy.
Con số “8” ở đây phải được hiểu là “ắt có và đủ”.
Trong pháp số
có trường hợp cố định và bất định. Trong trường
hợp bất định thì con số có thể gia giảm thí dụ khi nói
về cảm thọ có thể nói là 3 hay 5 hoặc nhiều hơn nữa. Có
trường hợp cố định thì không thể thêm hay bớt. Bát chánh
đạo là trường hợp cố định. Không thể là 7 hay là 9 hoặc
khác hơn. Đây là điểm rất quan trọng người học Phật cần
lưu tâm.
Chánh kiến là cái nhìn chính xác.
Thí dụ một người khởi sự hành trình nhận rõ đường đi, điểm
đến và tình trạng giao thông. Chánh kiến trong Phật Pháp
được hiểu qua ba phương diện:
a.
Chánh kiến là cái nhìn đối lập với tà kiến. Nói cách khác là
không chấp thường kiến tiêu biểu như không chấp thủ đây là
của ta, là ta, là tự ngã của ta và không chấp đoạn kiến cụ
thể là không chấp sai lạc không có đời sau, không có các
loại hoá sanh, hành vi thiện ác không có quả báo
b.
Chánh kiến là nhận thức các pháp hữu vi đều có ba đặc tính
là hằng chuyển (vô thường), hệ luỵ (khố não), vô chủ (vô
ngã). Chấp thủ ngược lại là tà kiến.
c.
Chánh kiến là cái nhìn thực tại qua hệ luận tứ đế: đây là
khổ, đây là nhân sanh khổ, đây là sự diệt khổ, đây là con
đường dẫn tới diệt khổ.
Chánh kiến trong bát chánh đạo thuộc phạm trù thứ ba kể trên
vì sự tương quan nhuần nhuyễn với bảy chi đạo còn lại. (Còn tiếp) Tỳ khưu Giác Đẳng |