|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Ba, ngày 02 tháng 11, 2021 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYACHƯƠNG II. TƯƠNG ƯNG THIÊN TỬ, PHẨM CẤP CÔ ĐỘC (S.i,53) Bài 6. Kinh Sudatta (Tu-đạt-đa) (Vāsudattasuttaṃ) có nội dung giống như Kinh Kiếm của phẩm Kiếm.
Bài 7. Kinh Subrahmā (Subrahmasuttaṃ)
-THẤY HIỂM NẠN VÀ TÌM ĐƯỜNG THOÁT HIỂM.
Theo Phật
Pháp thì nếu chúng sanh mệnh chung với tâm dao động phiền
não thì sanh vào khổ cảnh. Đa số chúng sanh đối diện với cái
chết bằng tâm sợ hãi bấn loạn. Điều nầy không ngoại lệ đối
với chư thiên những chúng sanh sống trong thiên lạc, thiên
phước. Càng có nhiều càng sợ mất và càng bất an. Sợ mất thì
không thể buông xả. Không buông xả tất cà thì tâm khó an
tịnh và sáng suốt. Điều khó hiểu ở đây với đa số chúng sanh
là tại sao bám víu thì mất tất cả mà buông xả tất cả thì tự
tại khinh an.
Theo Sớ
giải, thiên tử Subrahmā trong lúc cùng đoàn tuỳ tùng 1000
thiên nữ vui chơi trong lạc viên Nandana thì 500 thiên nữ
trong số đó bất chợt hết tuổi thọ do tâm phóng dật lúc vui
chơi nên sanh vào khổ cảnh Avīci. Vị thiên tử cũng tự quán
xét bản thân và 500 thiên nữ còn lại cũng sẽ mãn thọ trong 7
ngày. Với tâm lo âu hoảng sợ vị thiên tử tìm đến cầu sự chỉ
giáo của Đức Phật. Bậc Đạo sư đã hướng dẫn pháp tu kết hợp
chỉ và quán. Theo Sớ Giải kinh Đại Niệm Xứ thì khi thiên tử
nghe Đức Phật chỉ dẫn đã gấp rút trở lại thiên giới cùng tu
tập với 500 thiên nữ và tất cả đều chứng quả dự lưu không
còn rơi vào ác đạo.
Ekamantaṃ ṭhito kho subrahmā devaputto
bhagavantaṃ gāthāya ajjhabhāsi
Ðứng một bên, Thiên tử Subrahmà nói lên bài kệ với
Thế Tôn:
‘‘Niccaṃ utrastamidaṃ cittaṃ, niccaṃ ubbiggamidaṃ [ubbiggidaṃ (mahāsatipaṭṭhānasuttavaṇṇanāyaṃ)] mano;
Tâm này thường sợ hãi,
‘‘Nāññatra bojjhā tapasā [bojjhaṅgatapasā (sī.
syā. kaṃ. pī.)], nāññatrindriyasaṃvarā; Nāññatra
sabbanissaggā, sotthiṃ passāmi pāṇina’’nti.
(Thế
Tôn):
Không ngoài hạnh giác chi,
Bản hiệu đính:
[Thiên tử]
Tâm nầy luôn sợ hãi
[Thế Tôn]
Ngoài tịnh chỉ, tuệ giác
‘‘Idamavoca...pe... tatthevantaradhāyī’’ti.
Rồi Thiên tử biến mất tại chỗ ấy.
Niccaṃ utrastamidaṃ cittaṃ = Tâm nầy thường xuyên sợ hãi
Chữ
kicchesu chỉ cho sự sự khổ đã sanh và chưa sanh (imesu
uppannānuppannesu dukkhesu)
Câu Phật ngôn sau cùng “sotthiṃ passāmi pāṇina” phải đọc chung
với ba câu trước có chữ “nāññatra” để hiểu là “Ta không
thấy gì khác an toàn cho chúng sanh ngoài tu tập chỉ, quán,
nhiếp hộ các căn và buông xả tất cả” @@@ Dịch giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu Hiệu đính và biên soạn giáo trình: Tỳ Kheo Giác Đẳng
-ooOoo- |