|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Năm, 17 tháng 10, 2024 MÔN HỌC PĀLI PHÁP CÚ XXV. Phẩm Tỳ Kheo (Bhikkhuvagga) Gồm 23 bài kệ với 12 duyên sự. _ Kệ số 1, 2. (dhp 360, 361)Chánh văn:
(dhp 360)
1. Cakkhunā saṃvaro sādhu
(dhp 361)
2. Kāyena saṃvaro sādhu
Chuyển văn:
1.2. Cakkhunā saṃvaro sādhu, sotena saṃvaro sādhu ghānena
saṃvaro sādhu, jivhāya sādhu saṃvaro, kāyena saṃvaro sādhu,
vācāya saṃvaro sādhu, manasā saṃvaro sādhu, sabbattha sādhu
saṃvaro, sabbattha saṃvuto bhikkhu sabbadukkhā pamuccati.
Thích văn:
Cakkhunā
[sở dụng cách, số ít, trung tính, danh từ
cakkhu] với mắt, bằng con mắt.
Việt văn:
(pc 360)
1. Lành thay, phòng hộ mắt,
(pc 361)
2. Lành thay, phòng hộ thân,
1.2. Thu thúc mắt là tốt, thu thúc tai là tốt, thu thúc mũi
là tốt, thu thúc lưỡi là tốt, thu thúc thân là tốt, thu thúc
lời nói
là
tốt, thu thúc ý là tốt, tốt đẹp thay là sự thu thúc tất cả.
Vị tỳ kheo thu thúc tất cả được giải thoát mọi khổ đau.
Duyên sự:
Hai bài kệ nầy đức Phật thuyết ở Sāvatthi khi Ngài trú tại
Jetavanavihāra, vì chuyện năm vị tỳ kheo.
Có năm vị tỳ kheo, mỗi vị hành trì một cách, có vị thì canh
phòng mắt, có vị canh phòng tai, có vị canh phòng mũi, có vị
canh phòng lưỡi, có vị canh phòng thân, mỗi vị chỉ canh
phòng một trong năm cửa như nhãn môn…v.v…
Thế rồi, khi tụ họp, họ tranh cãi: “Tôi phòng vệ cái khó
phòng vệ”. “Tôi mới phòng vệ cái khó phòng vệ chứ”.
Cuối cùng, chư tỳ kheo ấy đã đi đến hỏi đức Phật: sự phòng
hộ mắt, phòng họ tai, phòng hộ mũi, phòng hộ lưỡi, phòng hộ
thân, sự phòng hộ căn môn nào khó hơn?
Đức Phật dạy: “Này chư tỳ kheo, tất cả căn môn ấy đều khó
phòng hộ cả. Không phải chỉ nay các ngươi không thu thúc đủ
năm căn môn mà trong thời xưa các ngươi cũng đã không thu
thúc rồi; Vì không nghe lời giáo huấn của bậc hiền trí, các
người không phòng hộ các căn nên đã thiệt mạng.
Thuở quá khứ, bồ tát là hoàng tử út trong số một trăm đứa
con trai của vua Brahmadatta ở Bārāṇasī.
Thời ấy, các vị Phật Độc Giác được nhà vua thường xuyên
thỉnh đến thọ thực trong hoàng cung và Hoàng tử út có trách
nhiệm phục vụ bửa ăn cho cách vị Độc Giác. Hoàng tử nhân cơ
hội đã hỏi chư vị Độc Giác về tiền đồ của mình có được làm
chủ vương quốc nầy không vì, phụ vương có quá nhiều hoàng
tử? Các vị Độc Giác cho biết “Hoàng tử út sẽ là vua xứ
Gandhara có kinh thành Takkasilā. Hoàng tử hãy đi đến xứ ấy,
đi đường vòng thì con đường dài 100 do tuần, nếu đi đường
tắt xuyên qua khu rừng thì đường khoảng 50 do tuần thôi. Khu
rừng ấy dạ xoa trú ngụ, chúng lập ra những ngôi nhà xinh xắn
và hóa thành những thôn nữ duyên dáng để cám dỗ các nam nhân
đi vào rừng. Sau khi hành lạc xong chúng kết liễu mạng sống
của họ và ăn thịt uống máu. Những ai đam mê sắc, dạ xoa lấy
sắc đẹp cám dỗ; Những ai đam mê cảnh thinh dạ xoa lấy lời ca
điệu nhạc cám dỗ; Những ai đam mê hương dạ xoa lấy thiên
hương cám dỗ; Những ai đam mê vị, dạ xoa lấy thức ăn chư
thiên để cám dỗ; Những ai đam mê xúc, dạ xoa lấy thiên xúc
cám dỗ. Nếu hoàng tử nhiếp phục được các căn, an trú chánh
niệm mà đi, cương quyết không nhìn chúng đến ngày thứ bảy,
hoàng tử sẽ đến Takkasilā và nhận được vương quốc nầy”.
Hoàng tử út đảnh lễ chư Độc Giác, lĩnh giáo lời khuyên và
chuẩn bị ra đi một mình. Có năm người hầu cận xin đi theo,
Hoàng tử nói cho họ biết những nguy hiểm cám dỗ trên đường.
Năm người hầu ấy hứa sẽ cẩn trọng và Hoàng tử cho họ đi theo
với lời dặn dò.
Nhưng rồi khi đi ngang qua khu rừng dọa xoa ấy, từng người
một trong nhóm năm người hầu của hoàng tử đã không kềm chế
được nỗi đam mê thiên sắc của dạ xoa, thiên thinh, thiên
hương, thiên vị, thiên xúc, nên lần lượt họ đã bỏ mạng trong
khu rừng. Chỉ còn một mình hoàng tử với sự cương quyết phòng
hộ các căn, dù nữ chúa dạ xoa đã biến thành cô gái đẹp đi
theo đến kinh thành Takkasilā, hoàng tử vẫn không bị chi
phối. Hoàng tử nghỉ lại trong một nhà trọ, đóng cửa
và nằm ngồi bên trong, nhờ có uy lực của các vị Độc Giác chú
nguyện cho hoàng tử nên cô gái dạ xoa không vào nhà trọ
được, nó đã đứng chờ ngoài cửa.
Khi ấy đức vua xứ Gandhara ở kinh thành Takkasilā đang đi
đến ngự uyển, vừa thấy nàng ấy, tâm vua bị cám dỗ. Sau khi
cho người đến gần dọ hỏi nàng ấy có chồng chưa? Nàng ta nói
có và chồng nàng đang ở trong nhà nghỉ vì giận không cho
nàng vào. Hoàng tử bên trong nghe vậy mới đính chính. Nhà
vua nghĩ: cái gì không có chủ đều thuộc về vua. Vua truyền
gọi nàng lại và đưa về cung, phong nàng làm hoàng hậu, có
quyền hành trong nội cung.
Vua cùng hoàng hậu hưởng lạc xong, đến khuya khi vua say
giấc, nữ dạ xoa đi về rừng gọi cả bọn đột nhập vào thành, nữ
chúa dạ xoa tự tay đoạt mạng vua và ăn thịt uống máu, chỉ bỏ
lại xương. Các nữ dạ xoa tùy tùng thì ăn thịt những người
trong cung, cho đến gà chó chúng cũng giết ăn tất cả chỉ bỏ
lại xương xóc.
Sáng ra thấy của hoàng cung còn đóng im lìm, người ta đập
cửa cũng không ai mở, bèn tìm cách đi vào trong thì thấy
xương người rãi rác khắp nội cung. Thấy vậy họ nói: Hôm qua,
người thanh niên kia nói đúng, cô gái ấy không phải vợ mình
mà nữ dạ xoa. Còn nhà vua si mê đem về làm hoàng hậu nên bị
hại như vầy.
Nói về hoàng tử ở trong ngôi nhà trọ sáng ra cầm gươm cảnh
giác. Dân chúng tụ họp bàn tính:
“Chúng ta hãy tôn bậc đại nhân kiên cường nhiếp phục các căn
ấy làm vua của chúng ta”.
Các vị đại thần và thị dân nhất trí ý kiến và đến ngôi nhà
trọ rước hoàng tử về triều và tôn vinh Hoàng tử lên ngôi vua
trị vì vương quốc Gandhara.
Vị hoàng tử chế ngự các căn không bị ngũ trần cám dỗ ấy
chính là tiền thân của đức Phật.
Sau khi kể xong bổn sanh, đức Phật dạy chư tỳ kheo ấy: “Này
các tỳ kheo, cần phải thu thúc đối với tất cả căn môn. Quả
thật vậy, vị tỳ kheo thu thúc tất cả sẽ thoát mọi khổ đau”.
Rồi đức Phật đã nói lên hai bài kệ nầy: Cakkhunā saṃvaro
sādhu….v.v…sabbadukkhā pamuccatī’ ti.
Dứt kệ ngôn, năm vị tỳ kheo ấy an trú vào quả vị Dự lưu.
Pháp thoại cũng mang lại lợi lạc cho những người đang có
mặt.
Lý giải:
Sự thu thúc hay phòng hộ (saṃvaro) là đóng lại, bít lại,
phòng vệ không cho tâm tham sanh khởi khi gặp cảnh tốt,
không cho tâm sân sanh khởi khi gặp cảnh xấu, không cho tâm
si sanh khởi bởi nhìn cảnh lệch lạc. Gặp cảnh tốt để tâm
tham sanh khởi, gặp cảnh xấu để tâm sân sanh khởi, hoặc khởi
tâm si khi nhìn cảnh lệch lạc, đó gọi là không thu thúc.
Gọi là sự thu thúc nhãn môn…v.v…không phải là nhắm mắt, bịt
tai, nín thở, nhịn ăn…v.v…mà là sự nhiếp phục tâm đổng lực
trong lộ tâm nhãn môn, nhĩ môn, tỷ môn, thiệt môn, thân môn
bằng đức tin, nhẫn nại, tinh tấn, chánh niệm và trí tuệ.
Trong bài kệ đầu, đức Phật chỉ nói đến bốn sự thu thúc là
thu thúc nhãn, thu thúc nhĩ, thu thúc tỷ, thu thúc thiệt;
Trong bài kệ sau nói đến ba sự thu thúc nữa là thu thúc
thân, thu thúc khẩu, thu thúc ý. Hai bài kệ chỉ nói có bảy
môn quyền, lẽ ra phải thu thúc tám môn quyền (ettāvatā hi
aṭṭha saṃvaradvārāni kathitāni). Tại sao vậy?
Ở đây, khi Ngài nói: “Kāyena saṃvaro sādhu, lành thay phòng
hộ thân” đã nêu ra hai loại thân môn (Kāyadvāra). Loại thân
thanh triệt hay thần kinh thân (pasādakāyopi) và lại thân
hành hay thân biểu tri (copanakāyopi). Như vậy, câu “kāyena
saṃvaro sādhu” nên hiểu hai cách nói: (1) thu thúc thân môn
(cùng nhóm năm giác quan: Thu thúc nhãn môn, thu thúc nhĩ
môn, thu thúc tỷ môn, thu thúc thiệt môn, thu thúc thân
môn), (2) thu thúc thân hành (cùng nhóm ba hành: thu thúc
thân hành, thu thúc khẩu hành và thu thúc ý hành). Như vậy
là đủ tám sự thu thúc.
Thu thúc mắt khi thấy cảnh sắc, thu thúc tai khi nghe tiếng,
thu thúc mũi khi ngửi mùi, thu thúc lưỡi khi nếm vị, thu
thúc thân khi xúc chạm (không để tham sân si sanh khởi đắm
nhiễm đối tượng hay bực bội đối tượng); Thu thúc thân hành
động (tức là không sát sanh, không trộm cắp, không tà hạnh),
thu thúc khẩu nói lời (tức là không nói dối, không nói chia
rẽ, không nói độc ác, không nói vô ích), thu thúc ý suy nghĩ
(tức là không tham muốn, không sân hận, không tà kiến). Đó
gọi là thu thúc tất cả (sabbattha saṃvaro). Vị tỳ kheo thu
thúc như vậy sẽ thoát mọi khổ đau./. @@@@@@@@@@@@@@@@@@ Hướng dẫn cách cài đặt và gõ chữ Pali
Quý vị vào link bên dưới để
xem hướng dẫn cách cài đặt và cách thức gõ.
Gõ Pāli và Sanskrit trên Windows 10
https://tienvnguyen.net/a704/phong-chu-pali-unicode-unicode-pali-fonts
Gõ Tiếng Việt trên Windows 10
http://unikey.vn/vietnam/ |