|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Tư, ngày 01 tháng 09, 2021 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYA CHƯƠNG 1. TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN, PHẨM THẮNG (S.i,40).
Bài 7 & 8. Kinh Bị Treo Cột (Uḍḍitasuttaṃ), Kinh Bị Đóng Kín (Pihitasuttaṃ)
-CẠM BẪY CUỘC ĐỜI
Từ
đỉnh cao giác ngộ, Bậc Thánh nhìn chúng sanh trong đời mang thân
phận đáng thương như con vật sa vào bẫy. Bị treo ngược nên khổ
sở mọi điều; bị vây bủa nên không đường thoát; bị giam kín nên
không gian chật chội. Dù biện bạch thế nào thì già, chết và khát
ái vẫn tạo nên thế giới không lối thoát. Suy ngẫm kỹ thì từ lúc
cất tiếng khóc chào đời đến khi trút hơi thở sau cùng con người
xây dựng cuộc sống hoàn toàn dựa trên sợ khổ, tránh khổ, buồn
khổ. Không có những niềm nỗi ấy có lẽ kiếp nhân sinh đã khác hơn
nhiều. Tạo lập gia đình, tích tập tiền của, xây dựng công danh
sự nghiệp tất cả đều để giải quyết một vấn đề lớn của cuộc sống
chính là đau khổ. Chúng sanh sợ khổ nhưng cũng thích khổ và muôn
thuở vẫn trầm nịch trong khổ đau.
VII. Bị Treo Cột (S.i,40),
-- Vật gì treo cột đời?
‘‘Taṇhāya uḍḍito loko, jarāya parivārito;
-- Khát ái treo cột đời,
Bản hiệu đính:
Đời bị gì treo ngược?
…
VIII. Bị Ðóng Kín (S.i,40)
-- Vật gì đóng kín đời?
‘‘Maccunā pihito loko, dukkhe loko patiṭṭhito;
-- Sự chết đóng kín đời,
Bản hiệu đính:
Đời bị gì giam kín?
uḍḍita = bị trói, bị treo
Sớ giải nêu lên hai ý nghĩa của hai kệ ngôn trên:
Ái treo ngược chúng sanh được chỉ cho khi mắt thấy sắc, tai
nghe tiếng, mũi ngửi mùi. lưỡi nếm vị, thân xúc chạm bị dính
mắc nên gọi là cột trói.
Sự chết đóng kín đời vì chính nỗi khổ đau khi mệnh chung đã
khiến đời sau không nhớ được đời trước ngay cả khi cách nhau
chỉ khoảnh khắc ngắn ngủi.
@@@ Dịch giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu Biên soạn giáo trình: Tỳ Kheo Giác Đẳng
-ooOoo- |