|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Tư, ngày 22 tháng 09, 2021 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYA CHƯƠNG 1. TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN, PHẨM ĐOẠN (S.i, 43) .
Bài 7. Kinh Tôn Chủ (Issariyasuttaṃ)
- SỰ ĐỜI VÀ LẼ ĐẠO
Cuộc sống dù đời hay đạo đều chứa đựng những nguyên lý hay
dhamma. Những đạo lý nầy vốn tự nhiên không phải là sự sáng
tạo của thượng đế thí dụ như sự phẫn nộ thoạt nhìn sắc bén
như một thanh kiếm nhưng kỳ thật là thể hiện của sự thiếu
khôn ngoan nên Đức Phật dạy sự nổi nóng như một thanh gươm
cùn hay bị rỉ sét. Cuộc sống như một quyển sách mở rộng. Lẽ
đạo nằm trong sự đời vấn đề là chúng ta có đủ trí tuệ để
nhận ra hay không.
[Vị Thiên]
‘‘Kiṃsu issariyaṃ loke, kiṃsu bhaṇḍānamuttamaṃ;
-- Vật gì chủ ở đời?
[Thế Tôn]
‘‘Vaso issariyaṃ loke, itthī bhaṇḍānamuttamaṃ;
-- Thế lực chủ ở đời,
Bản hiệu đính:
[Vị Thiên]
Cái gì cai trị đời?
[Thế Tôn]
Quyền lực cai trị đời
Vasa = quyền lực, ảnh hưởng, thẩm quyền
Theo Sớ giải thì người phụ nữ là vật vô giá ở đời vì sanh ra
những bậc chuyển luân vương, những bậc bồ tát, những bậc vĩ
nhân ở đời. Trong lúc tất cả bảo vật khác ở đời đều có thể
cho đi nhưng những bà mẹ thì không thể nào
(avissajjanīyabanḍ
ạttā). Hơn thế nữa người phụ nữ là cội nguồn sản sinh ra
những gì tốt nhất của thế gian.
Quyền lực ở đâu thì sự cai trị nằm ở đó. Phẫn nộ là thanh
kiếm rỉ sét giống ý nghĩa câu “giận quá mất khôn”. Sự trộm
cướp tạo nên bất ổn trong cuộc đời trong lúc nơi nào người
ta sống không lo tư hữu bị trộm cướp thì cuộc sống an cư lạc
nghiệp. Trộm cướp mang đi thì bị chận là điều tất nhiên mà
sa môn mang đi thì được hoan hỷ vì thuận với ý nguyện của
người. Sự lui tới thường xuyên khiến người ta chán ngấy
nhưng sự thăm viếng của các sa môn khiến người trí hân hoan. @@@ Dịch giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu Hiệu đính và biên soạn giáo trình: Tỳ Kheo Giác Đẳng
-ooOoo- |