|
BÀI HỌC HẰNG NGÀY Thứ Bảy, ngày 25 tháng 09, 2021 MÔN HỌC KINH TƯƠNG ƯNG – SAṂYUTTANIKĀYA CHƯƠNG 1. TƯƠNG ƯNG CHƯ THIÊN, PHẨM ĐOẠN (S.i,44) .
Bài 8. Kinh Dục (Kāmasuttaṃ)
- THOẠT NGHE THÌ NGƯỢC, NGHĨ LẠI THÌ KHÔNG
Trong ngôn ngữ
biểu đạt đôi khi nói một điều gì đó mà nói nữa vời thì dễ
tạo nên tranh luận. Như người ta nói người tu thì phải buông
xả tất cả; điều tốt thì đừng để thất thoát mà điều xấu thì
không nên giữa trong lòng. Mới nghe qua thì rất hợp lý nhưng
trong bài kinh nầy vị thiên hỏi những điều trái ngược: người
mong cầu lợi lạc thì có gì không nên cho, không nên bỏ; cái
tốt nào nên để thoát ra và cái xấu nào nên giữ lại. Đức Phật
dạy người trí mong cầu lợi lạc có thể cho tất cả nhưng không
nên cho cả bản thân mình nhưng tự nguyện làm nô lệ cho người
khác hay như trong kinh Pháp Cú câu 166: Dầu lợi người bao
nhiêu chớ quên lợi lạc tự thân; nhờ hiểu rõ cái gì lợi ích
cho mình nên chủ tâm mưu cầu lợi lạc.
Hai câu sau có cách hỏi rất thú vị. Phàm cái xấu thì
không nên giữ lại mà cái tốt không nên cho ra nhưng khi được
hỏi thì Đức Phật trả lời thiện ngôn thì nên thốt ra mà lời
nói xấu ác thì nên giữ lại (đừng thốt thành lời).
Tựa bài kinh nầy
trùng với một bản kinh Sankrit của Ấn giáo rất phổ biết là
Karmasutra (Dục Kinh) với nội dung không liên hệ gì tới Phật
Pháp. Do vậy tựa kinh nầy nên đổi lại là Kinh Ước Nguyện vì
chữ kāma lấy từ atthakāma nghĩa là mong cầu lợi ích.
[Vị Thiên]
‘‘Kimatthakāmo na dade, kiṃ macco na pariccaje;
Nghĩ lợi, không cho ai,
[Thế Tôn]
‘‘Attānaṃ na dade poso, attānaṃ na pariccaje;
Con người không cho mình,
Bản hiệu đính:
[Vị Thiên]
Người mong cầu lợi lạc
[Thế Tôn]
Người mong cầu lợi lạc
Atthakāma = mong cầu lợi lạc, mong mỏi những lợi ích
Theo Sớ Giải thì khi nói “cái gì cho thì được nhưng không nên
cho chính bản thân mình” có trường hợp ngoại lệ là chư đại
bồ tát hành ba la mật để trở thành bậc toàn giác thì các
ngài có thể cho chính mạng sống của mình. @@@ Dịch giả: Hoà Thượng Thích Minh Châu Hiệu đính và biên soạn giáo trình: Tỳ Kheo Giác Đẳng
-ooOoo- |